Tôn Quảng Vũ chợt phát hiện ra rằng so với ngoại khoa lồng ngực lựa chọn một người thực hiện thao tác, đó là một loại hành vi lựa chọn ca bệnh nghi vấn khó xử lý này thật là quá yếu tay nghề!
Nghĩ tới đây, Tôn Quảng Vũ không thể không phục giơ ngón tay cái lên:
- Anh quả thật rất lợi hại!
Nếu như hôm nay có Tần Duyệt ở đây mà biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ rất đau lòng bởi vì người bệnh phải chờ đợi bác sĩ đến ba phút.
Dù sao, các ngươi thật là thật không thể giải thích được vấn đề này!
Lúc này ở Đông Dương, Trần Thương là có một ngoại hiệu.
Trần Thương, họ Trần, tên Thương, số Conan, tên tiếng Anh là Holmes Sherlock.
Nếu anh không tìn vậy thì chủ động nằm ở trên giường đi!
Bệnh tật chắc chắn sẽ bao phủ cả người anh!
Mà đúng lúc này, giọng nói của Trần Thương hơi rung động, sau khi kết thúc thì chậm chạp không nói gì.
Người xung quanh thấy một màn như thế này, bất đắc dĩ bàn luận to nhỏ với nhau, chẳng lẽ kiến thức của giáo sư Trần cũng có điểm mù à?
Vào lúc này, Trần Thương đột nhiên nói:
- Thành ngực bên trái của người bệnh đã từng bị ngoại chấn thương, đưa đến màng phổi bị dính liền vào nhau, thế nhưng... Đây cũng một chấn thương đã qua nhiều năm! Có thể là đã xảy ra từ bốn năm trước.
Bác sĩ chủ quản bất đắc dĩ nói:
- Giáo sư Trần, trước kia người bệnh không bị ngoại chấn thương...
Chẳng qua là lời còn chưa dứt thì người bệnh đã trực tiếp ngồi dậy:
- Bác sĩ, anh giống như thần tiên, nói rất đúng!
Người bệnh vừa mở miệng đã nói bằng giọng thuần địa phương Tây Bắc, nhếch miệng cười nhìn Trần Thương, giống như nhìn thấy tri kỷ của mình!
- Bác sĩ không nói chuyện này thì có lẽ tôi đã quên, khi tôi hơn mười tuổi, tôi từng bị một con trâu húc vào ngực... Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, tôi đã chợt quên rồi!
- Nếu như hôm nay bác sĩ không nói, có lẽ tôi đã không nghĩ ra chuyện như thế.
Vào lúc các học sinh đứng xung quanh nhìn thấy Trần Thương cứ tưởng là chẩn đoán bệnh sai, hơi kích động.
Nhưng đột nhiên người bệnh trực tiếp chủ động tường thuật lại bệnh tình của mình mấy chục năm trước cho mọi người nghe thì mới làm cho mọi người hơi hoảng sợ.
Thật sự là có chuyện như thế này à?
Người bệnh hưng phấn nhìn Trần Thương:
- Giáo sư Trần, anh làm ở khoa nào, tôi sẽ đi đến khoa đó để mà nằm viện!
- Giáo sư Trần quả thật quá lợi hại, cái gì tôi cũng không nói, thế nhưng lại biết chuyện của tôi, lúc ấy nhà tôi nghèo lắm, bị húc một cái sau đó không để ý đến, cứ nghĩ là bình thường.
Bác sĩ chủ quản bất đắc dĩ che mặt thút thít!
Vòng thứ nhất!
KO!
Trần Thương tiếp tục nói:
- Sau khi xảy ra chuyện đó thì anh cũng không thể hút thuốc lá được, bởi vì cái này là viêm phổi thùy ở giai đoạn toàn phát, thậm chí có biểu hiện điển hình là tắc nghẽn ở phổi, đúng không?
Người bệnh vỗ đùi:
- Quá đúng!
- Bác sĩ giống như đang đi guốc trong bụng của tôi vậy!
Câu nói khôi hài của người bệnh đã đem đến cảm xúc vui vẻ, giảm bớt không khí căng thẳng trong phòng, làm cho tất cả mọi người cười ha hả.
Sau khi nói xong, Trần Thương nhìn các học sinh nói:
- Mọi người hãy đến đây để cảm nhận một chút đi.
Lập tức, các học sinh dồn dập tiến lên.
Vào lúc này, một tiến sĩ ngoại khoa lồng ngực đi lên để cảm nhận một phen. Sau đó, đột nhiên tò mò nói môt câu:
- Giáo sư Trần, thành ngực bên trái hoàn toàn bình thường nha?
Vừa nghe lời này, học sinh xung quanh lập tức dồn dập đi lên cảm nhận.
Sau khi tất cả đã cảm nhận xong thì đều rất kinh ngạc!
Nơi này không chút rung động bất thường nào thì làm sao có thể có cảm giác được, hơn nữa đã là ngoại chấn thương hơn bốn mươi năm trước?
Chuyện này không có khả năng!
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!