Trần Thương lập tức sững sờ!
Cười?
Trần Thương nhìn người bệnh, đôi mắt cẩn thận tỉ mỉ, nhìn người bệnh trong lòng hơi bỡ ngỡ.
Đột nhiên Trần Thương cảm thấy gương mặt này rất quen thuộc.
Người này rất giống với một người mà Trần Thương từng gặp...
Trần Thương đột nhiên nhớ lại ở khi đại sảnh nhìn thấy những tấm poster ảnh trên tường!
Lập tức, trong lòng Trần Thương cười giễu một tiếng!
Tốt!
Đám người này quá vô sỉ.
Lại phái nội gian đến?
Nghĩ tới đây, Trần Thương nhắm mắt lại, bắt đầu cẩn thận bắt mạch.
Càng bắt mạch, Trần Thương lại càng nhíu mày!
Sau đó, Trần Thương quay lại nhìn bác sĩ sau lưng nói:
- Đưa ống nghe cho tôi.
Mọi người lập tức sững sờ!
Đây là lần thứ nhất Trần Thương cầm ống nghe bệnh?
Các bác sĩ và các học sinh xung quanh đều biết đây là bác sĩ trong khoa, mọi người nhìn Trần Thương hơi nóng nảy giống như muốn cười Trần Thương.
Xem ra thật là chẩn đoán bệnh không ra bệnh!
Nhưng ngay lúc này, Trần Thương lại đột nhiên thở dài thật sâu!
Sau đó lông mày nhíu lại, đột nhiên lắc đầu.
Tiếp đó khẽ bóp ngực người bệnh nam:
- Đau không?
Người bệnh đột nhiên truyền đến một hồi đau đớn kịch liệt.
- Hí!
- Đau! Đau quá! Giáo sư Trần, tôi bị sao thế!
Trần Thương hít sâu một hơi, bất đắc dĩ lắc đầu!
Thấy một màn này, tất cả mọi người hôn mê rồi!
Xảy ra chuyện gì vậy?
Đây là tình huống như thế nào?
Ngay cả người bệnh nằm trên giường bệnh giả bộ bệnh thì lúc này cũng bị dọa một phen đổ mồ hôi lạnh!
Đến cùng là đang xảy ra chuyện gì, tại sao giáo sư Trần lại thở dài!
Tôi chỉ giả vờ...
Giáo sư Trần, sao cậu lại lắc đầu?
Tôi thật chỉ giả vờ bệnh thôi mà!
Chính bản thân Trang Tân cũng không thể hiểu được vì sao vừa rồi ngực của mình lại đau đớn đến như vậy!
Xảy ra chuyện gì vậy?
Cuối cùng là xảy ra chuyện gì?
Trang Tân trực tiếp trợn tròn mắt.
Nhìn ánh mắt của Trần Thương, trong ánh mắt Trần Thương mang một vẻ thất vọng, xen lẫn một tia hơi đau thương.
Cực kỳ giống với ánh mắt mà mấy tháng trước mình đã nhìn người bệnh vào giai đoạn cuối của bệnh ung thư!
Lúc này, Trang Tân đột nhiên ý thức được, chẳng lẽ... mình thật là có bệnh gì à?
Nếu không thì vì sao bắt mạch nhẹ nhàng như vậy lại đau đến như thế?
Nghĩ tới đây, Trang Tân bất đắc dĩ nuốt một ngụm nước bọt!
Năng lực của giáo sư Trần Thương cao bao nhiêu?
Rất cao!
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!