Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 Tất cả mọi người đều biến sắc! 

 Sắc mặt của tiến sĩ vừa rồi càng là tái xanh. 

 - Bệnh này... Căn bản không tồn tại, là tôi nói bừa, tôi thật không ngờ, nhân tài đông đúc, thật đúng là có không ít người biết rõ! 

 - Mở rộng kiến thức! 

 Trần Thương thu hồi nụ cười, bất đắc dĩ thở dài. 

 Trần Thương nhìn Lý Khải một cái, lại liếc mắt nhìn sang Phạm Chu Toàn. 

 Tiếp đó nhìn chằm chằm Trang Tân nói: 

 - Bác sĩ Trang, đứng lên đi, anh căn bản không bị bệnh gì cả! 

 Lúc này, Trang Tân cũng đỏ mặt lên: 

 - Giáo sư Trần... Anh cũng biết tôi à? 

 Tất cả mọi người ở đây đều không nói! 

 Toàn bộ mọi người trong phòng bệnh không ai nói một lời nào, căn phòng trở nên yên tĩnh. 

 Chỉ có những người đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống. 

 Có ít người dứt khoát đỏ mặt rời đi. 

 Đại đa số người đều im lặng không nói gì. 

 Bởi vì... Vừa rồi họ cũng giả vờ biết rõ. 

 Chẳng ai ngờ rằng sẽ xảy ra chuyện như thế. 

 Trang Tân bất đắc dĩ đứng dậy chủ động xin lỗi, nói: 

 - Xin lỗi giáo sư Trần, chúng tôi chỉ là muốn đùa với anh một chút... 

 Trần Thương cười nói: 

 - Không có chuyện gì, vừa bắt đầu tôi đã biết, tôi không hề tức giận. 

 Nói đến đây, Trần Thương nhìn mọi người nói: 

 - Thế nhưng... Tôi hi vọng mọi người biết rõ, có nhiều thứ, có thể nói đùa, thế nhưng có nhiều thứ không thể nói đùa! 

 - Ngành y học là cứu người, không được chứa nửa phần hư giả, cũng không thể xen lẫn bất luận thật giả cái gì lẫn lộn. 

 Trần Thương nhìn chằm chằm tiến sĩ vừa rồi, không lưu tình chút nào, nói: 

 - Mọi người là tiến sĩ, là tiến sĩ của Hiệp Hòa, là nhân tài hàng đầu ngành y của Hoa Hạ. 

 - Mọi người phải biết mình đang làm gì? 

 - Nói sao nghe vậy à? 

 - Hư vinh à? 

 - Một chút đồ vật có lẽ có à? 

 - Dĩ nhiên không phải, mọi người cần phải có một thái độ nghiêm chỉnh và ham học hỏi. 

 - Tôi nói có chỗ nào không đúng, các người phải chỉ ra, cho chỗ nào không hiểu thì không được ngượng ngùng, không phải hổ thẹn mà phải hỏi! 

 - Mặt của các người rất đáng tiền à? Nói một câu tôi không hiểu có khó khăn đến như thế à? 

 - Người ta là chủ nhiệm Phạm, viện sĩ Phạm Chu Toàn cũng có thể thản nhiên nói câu tôi không hiểu, các người không thể à? 

 Trần Thương nói mấy câu này đã làm tất cả mọi người mặt đỏ tía tai. 

 Tiến sĩ vừa rồi thì trực tiếp cúi đầu thấp xuống. 

 Hai tay nắm chặt. 

 Trần Thương thở dài. 

 Phạm Chu Toàn lắc đầu. 

 Tôn Quảng Vũ như suy nghĩ điều gì. 

 Lý Khải trực tiếp nhíu chặt lông mày lại. 

 Chuyện này, có thể lớn có thể nhỏ, nói lớn chuyện ra, đây là một cái vấn đề phổ biến, nói nhỏ chuyện đi, đây chỉ là một chuyện nhỏ. 

 Trần Thương đứng dậy rời đi. 

 - Khoa kế tiếp! 

 Hiện trường tất cả mọi người đều yên lặng. 

 Từng người bắt đầu than thở. 

 Chẳng ai ngờ rằng, hôm nay sẽ xảy ra chuyện như thế, hơi xấu hổ, hơi bất đắc dĩ, còn hơi nghĩ lại. 

 Camera đi theo Trần Thương trực tiếp đi ra ngoài. 

 Mà đúng lúc này, Trang Tân vội vàng gọi Trần Thương lại: 

 - Giáo sư Trần... Chờ... Chờ một chút. 

 - Người vừa rồi miêu tả triệu chứng của tôi, cuối cùng là tôi đã xảy ra chuyện gì vậy? 

 … 

 … 

 Trần Thương nghe thấy, sau đó mới nhớ tới cái này. 

 Cái này thật sự là chưa giả vờ khoác lác xong. 

 Nghĩ tới đây, Trần Thương quay người trở lại, cười nói: 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận