Người bệnh vừa rồi cũng không phải là giáo sư Mã nói khoác nghiêm trọng, chính bản thân người bệnh cũng biết bệnh tình của mình nghiêm trọng như thế nào.
Sau khi người bệnh bị trật khớp đã đến một bệnh viện tam giáp cấp cứu, đối phương đề nghị là ở bệnh viện phẫu thuật, hoặc là đi bệnh viện lớn xem có thể có phương pháp khác hay không.
Cái này thử một lần ở trung tâm Cấp cứu.
Nhưng anh thật không ngờ, mình lại được Trần Thương tùy ý phục vị hai lần là xong.
Có thể tưởng tượng được trong lòng người đàn ông này chấn động như thế nào.
Trong lòng Lão Mã kinh ngạc cũng không kém hơn người bệnh chút nào.
Mà xung quanh, mấy đoàn đội của công ty y tế đang chờ đợi Trần Thương chữa bệnh càng thêm rung động: giáo sư Trần này thật sự quá tài giỏi!
Không phải cậu ta ở ngoại khoa tim mạch à?
Ngay cả thủ pháp phục vị cũng lợi hại như vậy!?
Trách không được, người ta mới dám ra giá phí độc quyền 3 ức.
Bức cách này, 3 ức chắc chắn phải cho!
Thấy Trần Thương đứng dậy, khi quay người, vạt áo blouse trắng vung ra một cách thanh cao, mặt hướng về phía máy điều hòa không khí, lại làm cho người ta có một loại bức cách đập vào mặt.
Mã Nguyệt Huy hít sâu một hơi, mặc dù anh thật sự không muốn thừa nhận Trần Thương thành công hơn mình một mặt.
Nhưng hành động tràn đầy bức cách này lại vẫn luôn là cái mà anh muốn hướng tới và học tập từ Trần Thương.
Nghĩ tới đây, Mã Nguyệt Huy nhắm mắt lại, im lặng cảm thụ được một phần mùi vị.
Nhưng!
Lập tức Mã Nguyệt Huy đã phản ứng, từ lúc nào mà Trần Thương lại biết thủ pháp phục vị?
Mà nhìn hành động vừa rồi, có thể thấy Trần Thương rõ ràng còn lợi hại hơn mình mấy phần.
Lúc này, Mã Nguyệt Huy vội vàng bước nhanh đi theo.
- Trần Thương, đồ ăn có hợp khẩu vị với cậu không?
Mã Nguyệt Huy thô lỗ cười một tiếng.
Trần Thương gật đầu:
- Ừm, thật sự không tệ, cảm ơn tổ trưởng Mã, thực sự là quá tốn kém!
Mã Nguyệt Huy tùy ý khoát tay áo:
- Không cần phải khách à? Chỉ là chút tiền nhỏ thôi!
Nói tới đây, Mã Nguyệt Huy xoa xoa đôi bàn tay:
- Cái này... Trần Thương, cái thủ pháp phục vị kia cậu học từ người nào vậy?
Trần Thương nghe xong, lập tức cười nói:
- Nha! Cha của tôi là đầu bếp, trước đây có thời gian làm việc mổ heo giết dê gì đó, tôi thường xuyên đi phụ giúp, một tới hai đi, sờ lấy sờ lấy nên học được, một chút tiểu đạo mà thôi.
Sau khi giáo sư Mã nghe xong thì vô cùng thất vọng.
Một mặt thất thần thở dài:
- Aizz, điểm này thật sự tôi thật không bằng cậu!
- Từ khi còn bé tôi đã lớn lên trong cung vương phủ, mỗi ngày buổi sáng có hai cái... Aizz, hiện tại tôi mới hiểu được, có lẽ tôi thật sự không xứng làm một bác sĩ, chắc hẳn tôi chỉ có thể làm chủ thuê nhà, nếu không tôi có thể đi nước ngoài làm một việc gì đó không cầu tiền danh lợi, thì sẽ tốt hơn.
- Aizz!
...
...
Buổi trưa tan làm, Trần Thương thu thập được kết quả như mong muốn, đã có một người của công ty y tế đến để bắt chuyện.
Nghĩ tới đây, Trần Thương cố ý tan sớm mấy phút.
Vừa đi vào cửa, anh còn cố ý chào hỏi mấy y tá trước khi tan làm.
Trần Thương cảm thấy, có lẽ anh nhắc nhở đã đầy đủ rõ ràng?
Quả nhiên, rất nhanh đã có người tìm tới.
- Giáo sư Trần, chào cậu, tôi là...
Sau lưng nam thanh niên còn có không ít người.
- Giáo sư Trần, chúng ta có thể nói chuyện với nhau một chút được không, tôi là...
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!