Một bàn đồ ăn rất phong phú, Tần Vĩnh Nghĩa và vợ bận rộn cả một buổi chiều.
Ngày thường bận làm việc, cuối tuần làm một vài món ăn ngon cũng là một loại hưởng thụ.
Trần Thương cười nói:
- Thật là làm phiền chú thím!
Tần Vĩnh Nghĩa cười to nói:
- Nhà chú thím ấy à, ba người thì hai người là nữ, căn bản không ăn được nhiều thức ăn, các cháu đến ăn cơm, có thể nấu thêm vài món thức ăn, ăn cơm cũng càng có không khí.
Đồ ăn rất có hương vị gia đình, mọi người ăn cũng hoà thuận vui vẻ.
Sau khi ăn cơm chiều xong, Tần Duyệt phụ giúp thím dọn mâm rửa bát đũa, Tần Manh vào phòng học bài, năm nay lớp 12, áp lực của cô gái nhỏ này cũng rất lớn.
Còn Tần Vĩnh Nghĩa thì gọi Trần Thương vào trong thư phòng nói chuyện.
Nhà của Tần Vĩnh Nghĩa có ba phòng một sảnh, trong nhà ít có người tới thăm, vì thế biến một cái phòng ngủ thành một thư phòng, cách bố trí này rất không tệ.
Sau khi ngồi xuống, Tần Vĩnh Nghĩa nói chuyện phiếm với Trần Thương một phen.
Trần Thương cũng không nhắc tới việc xin độc quyền.
Chú ba có thể giúp à?
Khẳng định cũng có thể!
Dù sao cũng người phụ trách đối ngoại trong Trung tâm giao lưu y tế quốc tế, khẳng định có liên hệ thâm thiết với nước ngoài.
Nhưng lúc này đây là bị mắc kẹt ở trong nước.
Hơn nữa, tuy người nhà họ Tần đều ở trong hệ thống y tế, thoạt nhìn “ăn sâu bén rễ”, nhưng so với hào môn như Đàm Chính Dương thì vẫn hơi chênh lệch.
Tần Vĩnh Nghĩa bỗng nhiên lại nói tới một việc:
- Đúng rồi, vài hôm nữa ở Abu Dhabi, Ả Rập có tổ chức Hội chợ Y dược lần thứ 23, chú có mấy tấm vé vào cửa, nếu cháu có rảnh thì mang theo Tần Duyệt đi ra ngoài chơi đi.
Trần Thương nghe thấy tin tức này thì khẽ nhăn mày:
- Tham gia hội chợ này như thế nào?
Tần Vĩnh Nghĩa không nhịn được nở nụ cười:
- Tên đầy đủ của nó là Hội chợ sức khỏe y tế quốc tế, mỗi nước cung cấp một số sản phẩm mới nhất của ngành y dược trong nước, có một cái bình chọn giải thưởng.
Trần Thương nghe vậy, lập tức có hứng thú.
- Chú ba, giải thưởng này có ý nghĩa đặc biệt gì à?
Tần Vĩnh Nghĩa nói đùa:
- Là như thế này, nếu có thể đoạt giải thưởng này, sau đó đoạt được ba giải thưởng lớn là hơi khoa trương, nhưng nếu có thể dễ dàng lấy được một giải thưởng “học giả Trường Giang”!
- Nước ta còn chưa từng đoạt được giải thưởng trong Hội chợ này đâu, cơ bản đều bị các nước Âu Mỹ bắt được.
- Chẳng qua… Thật sự vẫn có khả năng tăng lên tầm mắt, các cháu là người trẻ tuổi, có cơ hội đi ra ngoài mở rộng tầm mắt.
Trần Thương hơi mỉm cười, lập tức trong lòng có ý định, sau đó thuận tay cầm lấy vé vào cửa.
Không lâu sau, Tần Duyệt cũng vào thư phòng.
Người một nhà hàn huyên hơn một giờ, nhìn thời gian đã hơn 9 giờ tối, Trần Thương và Tần Duyệt mới chào tạm biệt rời đi.
Đi một chuyến này, Trần Thương lại có thêm một vài tính toán.
…
Sau khi về đến nhà, Trần Thương gì cũng không làm, trực tiếp mở máy tính ra, mở một file mới.
“Nguyên cứu lâm sàng về Kỹ thuật giá đỡ vòi voi nhà họ Trần và tài liệu, đối với hạ thấp tỉ lệ tử vong khi phẫu thật đổi động mạch chủ ngực – bụng trong điều trị hội chứng Marfan.”
Đàm Chính Dương anh không phải muốn tôi viết một bài luận văn về kỹ thuật giá đỡ vòi voi nhà họ Trần à?
Được thôi!
Tôi viết.
Nhưng muốn tôi chịu thua?
Nằm mơ đi!
Tất nhiên Trần Thương tôi sẽ không gửi bài đến “Tạp chí Ngoại khoa tim mạch Trung Hoa mới” chó má kia của anh ta.
Có lần thí nghiệm lâm sàng đầu tiên 35 ca bệnh, few-shot thật ra đã hình thành, kết quả đã có ý nghĩa thống kê.
Cho nên, khẳng định có thể viết ra luận văn.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!