Trần Thương có thể nhẹ nhàng giải quyết.
Nhưng …
Lại xuất hiện ‘Đàm Chính Dương’ tiếp theo thì sao?
Người tiếp theo thì sao?
Chẳng lẽ những nhân vật nhỏ bé này đều phải liên tục nhảy ra trước mặt mình khoe mẽ ưu việt à?
Trần Thương không muốn cho bọn họ cơ hội này.
Anh phải làm chính là, khoe ‘cơ bắp’!
…
…
Lúc này, trong văn phòng Ủy ban Y tế.
Tiêu Nhuận Phương nhìn điện thoại, hơi hoài nghi là có phải mình nghe lầm không?
Bị từ chối!
Không sai!
Anh ta đầy mặt nghi ngờ nhìn thoáng qua Tào Ngu.
Chỉ thấy Tào Ngu nhìn mình kiên định gật đầu!
Hai người thật sự bị Trần Thương từ chối.
Tiêu Nhuận Phương lập tức cảm giác hơi xấu hổ.
Vì thế, Tiêu Nhuận Phương lại lần nữa gọi điện thoại.
Nhưng đã không còn kịp rồi.
Trần Thương nói với y tá:
- Giúp tôi tắt máy, cảm ơn.
Y tá vội vàng gật đầu.
Trần Thương không hy vọng có bất kỳ người nào quấy rầy ca phẫu thuật này, bởi vì một chút phân tâm sẽ quyết định sự thành bại của ca phẫu thuật cho Triệu Tư Hàm.
Bởi vậy, sau đó Tiêu Nhuận Phương lần nữa gọi điện thoại tới, phát hiện Trần Thương đã tắt máy.
Ngay lập tức, Tiêu Nhuận Phương trợn tròn mắt.
Tiêu Nhuận Phương giận dữ dập ống nghe lên điện thoại bàn, hơi tức giận nói:
- Trần Thương này thật là quá… Quá…
Mất một lúc lâu, Tiêu Nhuận Phương cũng không nói thành lời.
Lúc này, Tào Ngu ngược lại đã bình thường trở lại.
Hiện giờ anh ta cảm thấy lúc trước bản thân đã nói sai một chút rồi.
Có bản lĩnh thì có thể muốn làm gì thì làm à?
Đáp án là đúng vậy!
Có năng lực như Trần Thương thật sự có thể muốn làm gì thì làm!
Mà đồng dạng, người có năng lực như vậy, dựa vào cái gì phải chịu khinh bỉ chứ?
Nói câu không dễ nghe, nhân tài như vậy, anh không nịnh thì thôi, còn dám chèn ép người ta?
Thế giới to lớn, nơi nào người ta không thể đi?
Thậm chí đi các nước Âu, Mỹ, vân vân, nói không chừng sẽ có thể phát triển tiền đồ càng tốt hơn bây giờ…
Người ta có năng lực như vậy, dựa vào cái gì phải ở chỗ này nghẹn khuất.
Nói đơn giản một chút, người tài giỏi như vậy, là có quyền nói chữ ‘không’!
Mà Tiêu Nhuận Phương thì hơi tức giận, nhìn bí thư, hỏi:
- Có phải Trần Thương này hơi quá mức hay không?
Bí thư thở dài, kiên nhẫn trấn an nói:
- Chủ nhiệm Tiêu, tôi nói lời thật anh đừng trách tôi nói chuyện không xuôi tai.
- Giáo sư Trần người ta có xin anh cái gì không?
Tiêu Nhuận Phương lập tức sửng sốt một chút, cẩn thận suy nghĩ thật lâu, nói:
- Không có.
Bí thư gật đầu, tiếp tục hỏi:
- Giáo sư Trần có muốn khen thưởng gì không?
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!