Lại là Trần Thương!
Nhưng... Người trẻ tuổi này... Rốt cuộc có bản lĩnh lớn bao nhiêu? Lại có thể khiến cho Tần lão tự mình tới...
…
…
Tần Trấn Hoành nhìn cha của mình mỉm cười, như có suy nghĩ gì.
Lúc này, cha tới đây không chỉ để tìm một người bác sĩ chăm sóc sức khỏe đúng không?
Đây là tới “chống lưng” cho Trần Thương!
Chỉ là Tần Trấn Hoành không ngờ cha lại quan tâm Trần Thương đến thế.
Thậm chí tới nơi này, còn dẫn theo cả mình.
Nụ cười mang ý vị sâu xa của Tần lão khiến cho Tiêu Nhuận Phương hơi thấp thỏm.
Cũng không phải do “quan lớn một bậc đè chết người” gì đó.
Điều làm cho Tiêu Nhuận Phương hơi kinh ngạc là Trần Thương tới thủ đô mới bao lâu?
Người thanh niên này trong lúc lơ đãng thể hiện ra tài năng của bản thân, đã tới mức có thể ảnh hưởng Tần lão à?
Vậy nếu để cậu ta phát triển mười năm, tám năm ở thủ đô thì tương lai của cậu ta sẽ trở thành như thế nào?
Không chỉ Tiêu Nhuận Phương, mà kể cả cục trưởng Cục Y tế, đại bí thư của Ủy ban Sức khỏe Quốc gia đều “hai mặt nhìn nhau”, trong lòng chấn động không thôi.
Trong lòng bí thư rất là cảm khái!
Hơi tiếc hận!
Nhìn thoáng qua Tiêu Nhuận Phương, cảm thấy vô cùng đáng tiếc, thật ra lãnh đạo của mình chỉ là khuyết thiếu một ít kiên cường.
So với những người này, quan hệ giữa Tiêu Nhuận Phương và Trần Thương là có khả năng dễ dàng thân thiết nhất, nếu lúc trước Tiêu Nhuận Phương nhiệt tình hơn, Trần Thương sẽ nghĩ như thế nào?
Nhìn Ngô Đồng Phủ!
Đây mới là người khôn khéo chân chính.
Tiêu Nhuận Phương tự mình pha nước, mời trà Tần lão:
- Tần lão, ngài nói chuyện này, haiz! Đều do tôi!
- Vốn dĩ là một việc nhỏ, kết quả thành như vậy!
Tần lão cười ha hả:
- Chàng trai Trần Thương này, rất tốt, không cao ngạo không nóng nảy.
Mọi người xung quanh nghe thấy Tần lão nói, trong lòng cảm khái một tiếng: Quả nhiên!
Trong thế gian này, nào có sự tình trùng hợp như vậy?
Tần lão tới một chuyến này, tất nhiên không thể thật là vì một người bác sĩ, mà là đến vì Trần Thương.
Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người nảy ra rất nhiều ý tưởng.
Mà Tiêu Nhuận Phương cũng gật đầu:
- Đúng vậy, việc lần này thật là gõ vang chuông cảnh báo cho tôi, nhân tài đặc biệt thì phải sử dụng hình thức bồi dưỡng đặc thù.
Tần Trấn Hoành cũng không nói lời nào, anh chỉ gật đầu đồng ý nghe Tần lão nói.
Tần lão bỗng nhiên cùng với Tiêu Nhuận Phương hàn huyên vài câu việc nhà, sau đó nói:
- Kỹ thuật của Tiểu Trần là thật sự không thể chê, nếu không phải cậu ấy khám, tôi cũng không biết mình bị ung thư tụy, phẫu thuật đều là do cậu ấy làm!
- Cho nên, Trần Thương tương đối hiểu biết thân thể của tôi, cho nên hôm nay tôi đặc biệt tới đây nói một tiếng.
- Chủ nhiệm Tiếu, về bác sĩ chăm sóc sức khỏe, cậu để ý một chút, người già rồi, thân thể có nhiều chỗ không thoải mái, có Trần Thương ở đây thì lòng tôi cảm thấy kiên định hơn nhiều.
- Công việc trong hệ thống của các cậu, tôi cũng không biết, vậy không quấy rầy cậu nữa!
Tần lão vào văn phòng không được bao lâu, nước trà chưa uống, nói chuyện “câu được câu không” đã đứng dậy đi ra.
Không hề nói tới việc xin độc quyền của Trần Thương một chút nào, chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ nói hai câu về việc chọn bác sĩ chăm sóc sức khỏe.
Nhưng những lời này nghe vào trong tai Tiêu Nhuận Phương và mọi người trong Ủy ban Bảo vệ sức khỏe Quốc gia đã không giống nhau.
Thật ra, ý của Tần lão rất dễ hiểu.
“Bộ xương già” này của tôi là Trần Thương cứu về!
Những lời này, là đủ rồi!
Không cần nhiều lời!
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!