Lọc Truyện

Biên Quan Binh Vương - Lâm Phong (FULL)

Dưới đáy hào tối, đến giờ vẫn chưa ai nhận ra đó là Thôi Nhất Cước. 

 "Ta không giết người, ta làm ở đây chán rồi, muốn về nhà." 

 Giọng Thôi Nhất Cước khàn khàn, trầm đục, như có cục đờm ứ trong cổ. 

 "Muốn về nhà thì nói cho tử tế, sao phải lén lút bỏ trốn?" 

 Lý Hùng bất mãn hỏi. 

 "Ta nói đàng hoàng, các ngươi có cho ta đi không?" 

 "Đương nhiên cho, còn cho tiền lộ phí nữa kia." 

 Từ khi công bố thành lũy, Lâm Phong liền không cản những lưu dân muốn rời đi. 

 "Ta không tin các ngươi, cho ta đi." 

 "Ngươi lên đây trước, nói cho rõ ràng rồi cho ngươi về nhà." 

 "Ta không lên, không phải tôi giết người." 

 "Vậy ngươi sợ cái gì?" 

 Thôi Nhất Cước im lặng không đáp, cũng chẳng nhúc nhích. 

 Lý Hùng ngoái đầu nhìn Lâm Phong. 

 Y phụ trách hậu cần, quản hết nông phu và lưu dân. 

 Nhưng gặp chuyện này, dính đến án mạng, y cũng không dám tự quyết. 

 "Tìm người kéo hắn lên, tra cho rõ rồi hẵng nói." 

 Lâm Phong đứng dậy, phủi bụi trên tay, quay người rời đi. 

 Người đã bắt được, nỗi lo của Bạch Tĩnh cũng coi như xong, bản thân hắn còn khối việc bận. 

 Hắn tính, đã nhiều ngày trôi qua mà bọn Tác-ta vẫn chưa thấy kéo quân lớn đến trả thù hắn. 

 Vậy thì hắn nên ra tay trước. 

 Còn dùng cách nào để ra tay, còn phải tính kỹ thêm. 

 Hắn gọi Vương Tiền, Trương Thường Hữu và Lý Đông Lai đến bộ Chỉ Huy. 

 Bốn người chụm đầu nghiên cứu phương án tác chiến. 

 Bỗng Bạch Tĩnh và Lý Hùng xông vào, ánh mắt nhìn Lâm Phong có vẻ kỳ quặc. 

 "Làm cái điệu bộ kỳ quặc gì đấy, có chuyện thì nói." 

 Bạch Tĩnh cố nín không nói. 

 Lý Hùng không dám nói nhiều, đành cười: "Lão đại, đoán xem Chu Căn Sinh là ai?" 

 "Chu Căn Sinh chính là con trai nhà họ Chu, còn là ai nữa?" 

 "Ngươi không muốn biết vì sao y muốn đá ta à?" 

 Bạch Tĩnh cười cợt đầy ẩn ý. 

 Lâm Phong ngả người tựa lưng ghế, ngửa đầu nhìn Bạch Tĩnh. 

 "Vì hắn ghen tị ngươi đẹp chứ gì." 

 "Phi, ghen tị nổi sao." 

 "Lý Hùng!" 

 Lâm Phong trừng mắt cảnh cáo. 

 "Ây, lão đại, bởi vì Chu Căn Sinh còn một cái tên khác, gọi là..." 

 Bạch Tĩnh giơ tay chặn Lý Hùng. 

 "Ngươi với ta đều quen, đoán xem là ai?" 

 Lâm Phong nheo mắt nhìn Bạch Tĩnh, một lúc sau bỗng vỗ tay: 

 "Thôi Nhất Cước." 

 Lý Hùng giơ ngón cái: "Lão đại sáng suốt." 

 "Xì, nói tới mức này mà còn đoán không ra thì thiếu trí." 

 Biết đúng là Thôi Nhất Cước, Lâm Phong lập tức nổi hứng. 

 "Đi đi đi, để lão tử xem tên này làm sao lẻn vào thành lũy làm gian tế." 

 Mọi người vội vã theo sau, vừa đi vừa nghe Lý Hùng kể đầu đuôi. 

 Thôi Nhất Cước đã bị gông gỗ nặng trịch khóa chặt; thân gầy gò mà phải vác cái gông to tướng khiến người ta cũng động lòng thương. 

 Y ngây dại ngồi xẹp ở góc phòng, có người bước vào cũng không hề phản ứng. 

 Lâm Phong ghé sát trước mặt y, vén mớ tóc rối trên trán Thôi Nhất Cước. 

 Ngắm kỹ một lúc lâu. 

 "Này, tổ trưởng Thôi, lại gặp nhau rồi." 

 Ánh mắt Thôi Nhất Cước vẫn dại đi, như thể không nghe thấy Lâm Phong nói. 

 Lâm Phong lùi mấy bước, ngồi xuống chiếc ghế Phạm Kiện Tùng vừa khuân tới. 

 "Thôi Nhất Cước, dạo ấy suýt nữa để ngươi tính kế được. Ngươi nói xem, trốn trong Đại Doanh đừng ló mặt ra không tốt à, sao dám chạy đến địa bàn của lão tử mà làm càn. Hay ngươi thấy sống lâu quá rồi?" 

 Lúc này, Thôi Nhất Cước như vừa bừng tỉnh khỏi ác mộng. 

 Đôi mắt hằn học trừng Lâm Phong. 

 "Lâm Phong, ngươi đừng đắc ý, Tống Kỳ sẽ không bỏ qua cho ngươi." 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận