Lọc Truyện

Binh Vương Mạnh Nhất : Vinh Quang Hắc Ám - Tô Vô Tế

 

 Tô Vô Tế lái xe một mạch lên chùa Hoằng Phúc trên đỉnh núi Vân Liên. 

 Khi ấy đã là một giờ sáng, cổng chùa đóng im ỉm; cụ thể tình hình thế nào, chỉ tới nơi mới biết. 

 Anh liếc nhìn Fukada Yukino ngồi ghế phụ: "Thật ra, cô không nhất thiết phải tự mình đến." 

 Cô đáp: "Hiệp định này liên quan tới lợi ích quá lớn. Bản Bộ Tình Báo của bộ Quốc Phòng bị thâm nhập nghiêm trọng, rất nhiều người vốn có thể tin, có khi vì chuyện này mà cũng không còn đáng tin nữa." 

 Không biết cô có ám chỉ Tô Vô Tế không. 

 Hiển nhiên, Fukada Yukino vẫn chưa thực sự bớt đề phòng với anh chàng này. 

 Tô Vô Tế nói: "Thật ra, với cô mà nói, bản gốc hiệp định Sương Mù chỉ là thứ yếu. Cô đến trong nước Hoa Hạ, mục đích chính là tìm Diệp Anh Lạc." 

 Nghe vậy, trong mắt Fukada Yukino lộ rõ vẻ kinh ngạc! 

 Đúng thế, sau lễ truy điệu Haruki Yuta kết thúc, cô chủ động xin cha cho sang Hoa Hạ là để tìm chị gái của mình! 

 Còn Fukada Takeo thì thuận nước đẩy thuyền, giao việc trọng yếu này cho cô con gái xuất sắc nhất. 

 Tô Vô Tế lại hỏi: "Số tôi để lại lần trước, cô đã gọi chưa?" 

 Có lẽ vì áp lực trong lòng quá lớn, người vốn lạnh tính như Fukada Yukino cũng chịu nói nhiều hơn mấy câu: "Tôi còn đang ở Đông Dương, dẫu có gặp nguy hiểm gọi số ấy cũng vô ích, tay anh đâu với tới." 

 "Ai bảo tay tôi không với tới?" Tô Vô Tế nói: "Tưởng tôi đưa số bừa sao? Số đó là để lo cho cô ngay trên đất Đông Dương." 

 Fukada Yukino nhạt giọng: "Sau này có dịp sẽ gọi." 

 Tô Vô Tế cằn nhằn: "Tốt nhất là đừng có dịp nào như thế." 

 Thật ra, anh cũng cho rằng vị thiếu tá xinh đẹp này - tính cách ngay thẳng, dáng dấp còn chuẩn chỉ hơn - chắc đã quên khuấy mảnh giấy ghi số điện thoại mà cô từng nuốt chửng rồi. 

 Tới bãi đỗ trên đỉnh núi Vân Liên, muốn lên nữa chỉ có bậc thang, xe không đi tiếp được. 

 Tô Vô Tế nói: "Từ đây đến chùa Hoằng Phúc còn hơn trăm mét, leo lên thôi." 

 "Được." Lúc này Fukada Yukino cảm thấy có một người bản địa dẫn đường cũng hay. 

 Ít nhất, khi thi hành nhiệm vụ nơi đất khách, cô đỡ phải thấy đơn độc trong đêm sâu. 

 Nói rồi, cô ôm chặt cái túi trong lòng mà xuống xe. 

 Tô Vô Tế nhìn chiếc túi ấy, nói: "Thực ra tôi hoàn toàn có thể liên lạc Cục Điều Tra Trung Ương hoặc An ninh Quốc gia Hoa Hạ, bảo họ cử người đến nhận tài liệu luôn." 

 Fukada Yukino nhìn thẳng Tô Vô Tế bằng đôi mắt trong vắt: "Anh có chắc người nhận là người của mình, chứ không phải sói đội lốt người không?" 

 Tô Vô Tế sực nhớ khuôn mặt lạnh như băng của Nhạc Băng Lăng, khẳng định chắc nịch: "Tôi dám chắc." 

 Fukada Yukino hỏi vặn: "Còn cấp trên của cô ta? Rồi cấp trên của cấp trên? Cái đó anh cũng dám chắc?" 

 Tô Vô Tế nghĩ tới Tống Hạc Minh thâm sâu khó lường, thủ đoạn đa đoan, bèn nói: "Cơ bản là vậy." 

 Nhưng lên cao hơn Tống Hạc Minh nữa… anh thực sự không dám chắc. 

 Quan hệ lợi ích ở Thủ đô rối như tơ vò, thật sự còn phức tạp hơn quan hệ giữa các quốc gia ở châu Á. 

 Giọng Fukada Yukino vẫn lạnh: "Tôi biết phong cách làm việc của phía chính quyền Hoa Hạ, gặp việc là lại qua hết lớp này tới lớp khác để thẩm định, có quá nhiều khâu có thể trục trặc." 

 "…" Tô Vô Tế: "Cô nói cũng có lý đấy." 

 Fukada Yukino nói: "Việc ký kết Hiệp định Sương Mù là tuyệt mật của quân bộ Đông Dương. Nếu lộ ra trước khâu cuối cùng, tất cả mọi người đều sẽ bị thanh trừng." 

 Tô Vô Tế khẽ thở dài: "Ngoại giao đúng là một cuộc chiến không khói súng. Nếu không vì 'người bạn cũ' như cô sang Hoa Hạ, tôi thật chẳng muốn nhúng tay vào." 

 Fukada Yukino lại liếc Tô Vô Tế một cái, rồi nghiêm túc: "Thực ra tôi không coi anh là bạn cũ. Nói thẳng, tuy chúng ta đã từng hợp tác trên con tàu Genji ingagawa Maru, nhưng ở trong nước Hoa Hạ lúc này tôi chỉ tin một người - cô ấy tên Fukada Anh Lạc." 

 Nghe vậy, Tô Vô Tế hơi sững, liếc cái túi trong tay đối phương, rồi giơ ngón cái: "Nửa đầu câu có hơi phũ, nhưng nửa sau… lợi hại, bội phục. Đúng là nữ trung hào kiệt, nghệ cao gan lớn, đến tôi còn không dám làm vậy." 

 Nghe lời khen ấy, thân thể Fukada Yukino khẽ run, nhìn anh sâu một cái, dường như không biết nói gì, chỉ siết chặt hơn chiếc túi trong lòng. 

 Đêm trên núi vắng lặng, chỉ có hai cái bóng bị ánh trăng lạnh kéo dài, lặng lẽ đi. 

 Mười mấy phút sau, hai người đến cổng chùa Hoằng Phúc. 

 Cửa chùa đóng chặt, chẳng có ai. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận