Hoa Thiên Ngữ xấu hổ: "Xin lỗi, lại làm phiền anh rồi."
"Không sao. Uống nước không?"
Hoa Thiên Ngữ gật đầu.
Trần Phàm đứng dậy rót cho cô một ly nước lọc, nói: "Ăn sáng xong tôi bảo tài xế đưa cô về."
Đón lấy ly nước, Hoa Thiên Ngữ nhấp từng ngụm nhỏ, khẽ hỏi: "Anh thật sự không sợ tôi khắc chết anh à?"
Trần Phàm chợt nhớ đến câu chuyện tối qua, anh bật cười: "Đương nhiên là không. Tôi đã tính được mệnh cho cô, thì cũng tính được mình có giúp cô đổi mệnh được hay không chứ."
Tim Hoa Thiên Ngữ khẽ rung động: "Vậy… là bắt đầu từ bây giờ sao?"
Thấy cô chịu thử, Trần Phàm gật đầu: "Ừ, bắt đầu từ hôm nay. Một trăm ngày sau, cô sẽ có thể đổi được vận mệnh của mình."
Hoa Thiên Ngữ đặt ly xuống, nhẹ nhàng ôm lấy eo Trần Phàm, khẽ nói: "Bây giờ em là bạn gái của anh."
Khoảnh khắc ôm chặt lấy người đàn ông, khao khát bị đè nén bấy lâu trong cơ thể Hoa Thiên Ngữ liền bùng phát, cả người cô nóng rực, chủ động ngẩng đầu hôn Trần Phàm.
Mọi chuyện đến quá đột ngột, nữ thần trong mộng ngày nào lại chủ động nhào vào lòng, phản ứng đầu tiên của Trần Phàm là siết chặt lấy cô.
Mặt trời lên cao, Trần Phàm trần trụi tựa vào đầu giường, bên cạnh là Hoa Thiên Ngữ, đôi tay ngọc mềm mại khẽ vuốt ve thân hình rắn chắc của anh, mỗi khối cơ bắp đều gần như hoàn mỹ, tràn đầy sức mạnh.
Trần Phàm nhìn cô, nói: "Ban đầu anh chỉ định giả làm bạn trai em thôi, không ngờ em chơi thật."
Hoa Thiên Ngữ liếc anh một cái: "Em hơn một năm nay chưa đụng vào đàn ông, không thèm khát cái thân thể này của anh mới lạ đó. Đợi em nghỉ một lát, chúng ta làm thêm lần nữa."
Trần Phàm cúi đầu liếc xuống, nói: "Đợi thêm chút."
Lúc này điện thoại bàn đầu giường reo lên, là quản gia ở đây gọi tới: "Ngài Trần, ngài có cần dùng bữa sáng không ạ?"
Trần Phàm: "Nửa tiếng nữa bọn tôi ăn."
Cúp máy xong, anh lại cúi đầu nhìn một cái, nói: "Khôi phục chiến lực."
Hoa Thiên Ngữ từ nhỏ đã luyện múa, thân thể mềm dẻo vô cùng, lại liên tục đổi tư thế, khiến buổi sáng hôm đó của Trần Phàm trôi qua trong vô vàn hoan lạc.
Sau đó hai người vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo rồi ra phòng ăn dùng bữa.
Bữa sáng vô cùng tinh xảo, đủ loại đĩa lớn nhỏ bày la liệt mấy chục món. Hai người vừa ngồi xuống không lâu, Hướng Tôn đã hùng hổ xông vào. Thấy Hoa Thiên Ngữ, mắt hắn sáng rỡ: "Oa, đây là chị dâu em à? Chào chị dâu, em là Hướng Tôn."
Mặt Hoa Thiên Ngữ đỏ bừng, khẽ gật đầu: "Chào cậu."
Trần Phàm gắp một miếng điểm tâm, hỏi: "Cậu tới làm gì?"
Hướng Tôn cười: "Ông nội bảo em phải theo anh học hỏi nhiều hơn."
"Chị họ cậu không sao chứ?" Trần Phàm nhớ lại chuyện hôm qua.
Hướng Tôn gãi đầu: "Đừng nhắc nữa, cứ đòi số điện thoại của anh suốt, em không dám cho. Sau đó em kêu người bắt mạch rồi kê thuốc cho chị ấy uống, chị ấy mới hồi phục bình thường. Nhưng vẫn nhớ anh lắm, còn bảo em hôm nay sắp xếp cho hai người gặp mặt."
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!