Lọc Truyện

Bò Lên Từ Vực Sâu, Tôi Được Ghép Ngũ Tạng Tiên Nhân - Trần Phàm

 

 Trần Phàm nói với ông chủ: 

 "Tiêu hết bao nhiêu, tôi chuyển khoản cho ông." 

 Ông chủ sững người, bỗng thấy hơi không quen, vội xua tay: 

 "Không, không cần đâu, tôi chuẩn bị xong hết rồi." 

 Trần Phàm thản nhiên nói: 

 "Hôm trước bắt ông phải chảy máu, là để cho ông một bài học. Giờ ông đã đi đúng đường, tôi đương nhiên không thể tiếp tục lấy không đồ của ông." 

 Ông chủ bất chợt rất xúc động, oán khí với Trần Phàm trước đây cũng tan sạch, liên tục gật đầu rồi vội vàng quay đi chuẩn bị. 

 Cùng lúc đó, Vân Thường lái một chiếc xe con, chở Khả Nhi tới trung tâm thương mại. 

 Trên gương mặt xinh xắn của Khả Nhi mang theo vẻ nghi hoặc. Cô không hiểu vì sao cô chủ nhiệm lại đột nhiên muốn dẫn mình đi dạo trung tâm thương mại. Trên người cô chỉ có hơn một nghìn tệ, thật sự chẳng dư dả tiền để mua đồ. 

 Nhưng cô giáo Vân đối với cô rất tốt, chỉ là cùng đi dạo một vòng thôi, vậy thì cứ đi. 

 "Tiểu Ưu, lát nữa muốn ăn gì, cô mời." Vân Thường cười nói. 

 Vương Tiểu Ưu khẽ gật đầu: 

 "Em cảm ơn cô, ăn gì cũng được ạ." 

 Nửa tiếng sau, hai người tới khu mở hộp mù, hiện trường rất náo nhiệt, ông chủ đã chuẩn bị đâu vào đấy. Lúc này Trần Phàm đeo một chiếc mặt nạ hình hoạt hình, giả làm nhân viên phục vụ tại chỗ. 

 Thấy hiện trường đông vui như vậy, Vân Thường mỉm cười nói: 

 "Cô nghe nói có người ở đây mở trúng mười triệu tiền mặt, còn có cả siêu xe mấy triệu nữa. Tiểu Ưu, mỗi người chúng ta mua mười hộp, cô bao, xem coi có trúng gì không." 

 Vương Tiểu Ưu mỉm cười gật đầu, rồi đi chọn hộp mù. Trần Phàm đi tới, khom người kéo một cái, liền gạt cả đống hộp mù xuống trước mặt hai người. 

 Cô cũng không chọn lựa kỹ, thuận tay lấy mười hộp ở gần. Trong suy nghĩ của cô, lấy hộp ngay trước mặt hay ở xa, về lý thuyết thì xác suất trúng thưởng cũng y như nhau. 

 Thấy loạt hộp mù được chuẩn bị sẵn đều bị cô lấy hết, Trần Phàm âm thầm thở phào. Sau đó anh lại gạt ra mấy hộp khác cho Vân Thường chọn, Vân Thường liếc anh một cái, hiển nhiên đã nhận ra anh chính là Trần Phàm, thế là trực tiếp lấy luôn mười hộp anh vừa đặt xuống. 

 Đến khu mở thưởng, Vân Thường cười nói: 

 "Tiểu Ưu, thử vận may của em đi, mở xem nào." 

 Mở hộp mù đầu tiên, Vương Tiểu Ưu trúng một chiếc điện thoại flagship, trị giá hơn mười nghìn. 

 Vương Tiểu Ưu ngẩn người. Vậy là trúng thật à? 

 Nhân viên lập tức phấn khởi kêu to: 

 "Chúc mừng vị mỹ nữ này, trúng một chiếc điện thoại flagship trị giá mười ba nghìn tám trăm tám mươi tệ!" 

 Điện thoại của Vương Tiểu Ưu đã dùng hơn hai năm, lúc mua chỉ hơn tám trăm tệ, sớm đã giật lag không chịu nổi. Giờ bốc trúng một chiếc máy hơn chục nghìn, Vương Tiểu Ưu không dám tin đây là sự thật. 

 "Wow, Tiểu Ưu, vận may của em tốt quá đi, để cô mở một cái." 

 Trong hộp mù của Vân Thường là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ, trị giá mười sáu nghìn tám trăm tám mươi tệ, kiểu dáng cực kỳ xinh đẹp. Cô ngẩn ra một thoáng, không kìm được nhìn về phía Trần Phàm. 

 Chỉ là Trần Phàm đang đeo mặt nạ, không thấy được biểu cảm gì. 

 Hộp thứ hai và thứ ba của Vương Tiểu Ưu chỉ là "Cảm ơn đã tham gia", nhưng đến hộp thứ tư lại xuất hiện tờ phiếu ghi "Hai trăm nghìn tiền mặt"! 

 Tiếp theo, cô lại liên tục mở ra một phiếu mua sắm trong trung tâm thương mại trị giá ba mươi nghìn, có thời hạn sử dụng; một chiếc laptop màu xanh lá; và một phiếu ăn uống trị giá năm nghìn, cũng là tiêu trong thời hạn. 

 Vân Thường bên này cũng mở được một chiếc lắc tay vàng men màu năm mươi gram, cùng một bộ mỹ phẩm dưỡng da trị giá hơn mười nghìn. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận