Lọc Truyện

Bò Lên Từ Vực Sâu, Tôi Được Ghép Ngũ Tạng Tiên Nhân - Trần Phàm

 Hàn Tử Yên vội nói: "Bọn em gọi hai mươi xiên thịt dê nướng, một nồi lẩu bò, hai đĩa đồ nguội…" 

 Vương Tiểu Ưu hơi ngẩn ngơ, vậy mà quên cả ghi, phải đến khi Hàn Tử Yên nhắc lại lần thứ hai cô mới ghi chép, rồi nói: "Mời mọi người chờ một lát, bọn em chuẩn bị ngay." 

 Sau đó cô hỏi Dương Lan: "Dì ơi, mọi người uống trà gì ạ?" 

 Ánh mắt Dương Lan không tài nào rời khỏi người con gái, bà nói: "Uống gì cũng được, con quyết đi." 

 Vương Tiểu Ưu nói: "Vậy uống chút trà cúc cho mát ạ." 

 Cô lại đi sang bàn khác. Trần Học Chính và Dương Lan cứ dán mắt vào con gái, trong lòng trăm mối ngổn ngang. 

 Trần Học Chính khẽ vỗ tay vợ: "Đừng nhìn nữa, vậy dễ làm Khả Nhi nghi." 

 Dương Lan thở dài: "Anh không thấy à? Khả Nhi nhìn chúng ta rõ ràng khác với nhìn người khác." 

 Hàn Tử Yên mỉm cười: "Dù sao cũng là người một nhà, lúc ba tuổi chắc cũng giữ được vài ký ức mơ hồ đó." 

 Lần đầu tiên tiếp khách, Vương Tiểu Ưu lúc mới bắt đầu còn hơi rụt rè, nhưng dần dần cũng thả lỏng, giọng nói càng lúc càng lớn. 

 Đúng lúc này có một bàn khách bước vào, cả bọn bốn người, trần trùng trục nửa người trên, trên người xăm rồng xăm hổ. 

 Vương Tiểu Ưu bước tới mời họ gọi món. Một gã mập cổ to tổ chảng nhìn chằm chằm cô, nói: "Cô em xinh thế này, có bạn trai chưa?" 

 Trần Phàm đang đi lòng vòng gần đó, nghe vậy liền bước tới, trừng mắt nhìn gã mập, hỏi: "Cô ấy có bạn trai hay không thì liên quan gì đến mày?" 

 Gã mập nhíu mày: "Mày ở đâu chui ra vậy hả?" 

 Trần Phàm không ra tay, chỉ trừng hắn một cái. Đồng tử gã mập lập tức co rút, uy áp của Thành Hoàng khiến mặt hắn tái mét, run giọng nói: "Tao… tao sai rồi!" 

 Trần Phàm nói: "Muốn ăn thì ngoan ngoãn gọi món, không ăn thì cút cho nhanh!" 

 Không biết vì sao, trong lòng gã lại dấy lên một nỗi sợ hãi tột độ đối với Trần Phàm. Hắn ngoan ngoãn gọi món, đến khoe khoang cũng không dám, chỉ lẳng lặng uống rượu. 

 Không khí ở bàn quá đè nén, bốn người này mới ăn được mấy miếng đã lục tục đứng dậy chuồn mất. 

 Lúc không bận, Vương Tiểu Ưu lại lén liếc về phía Dương Lan mấy lần, trong mắt mang theo vẻ mơ hồ. 

 Đúng lúc này, một nam sinh chạy tới, tuổi tác xấp xỉ Vương Tiểu Ưu. Cậu ta cười nói: "Tiểu Ưu, tớ đến trễ một chút." 

 Vương Tiểu Ưu đang viết đơn, khẽ "ừm" một tiếng. Nam sinh lấy ra một hộp trái cây, nói: "Cho cậu đó." 

 Vương Tiểu Ưu nói: "Tớ bận, không có thời gian ăn." 

 Nam sinh cười, đặt hộp trái cây sang bên cạnh, rồi xắn tay áo đi vào bếp sau phụ việc. 

 Trần Phàm có chút cảnh giác, hỏi: "Vương Tiểu Ưu, vừa rồi nói chuyện với em là ai?" 

 Vương Tiểu Ưu đáp: "Lý Tích Quang, bạn cùng lớp với em. Cậu ấy nghe nói em làm thêm ở đây nên cũng theo đến, ra bếp sau làm chút việc lặt vặt." 

 Trần Phàm hừ nhẹ một tiếng, lập tức bước vào bếp sau. Anh thấy Lý Tích Quang đang uể oải rửa bát, trong tai cắm tai nghe, miệng còn ngân nga điệu nhạc gì đó. 

 "Cậu, qua đây." Anh nói. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận