Khi ấy Trần Phàm đã đi tới một dải cây xanh ven đường. Ở đây rõ ràng có sóng điện thoại, anh bấm số của Đường Lam, rất nhanh đã nối máy.
Đường Lam hỏi:
"Trần Phàm, đến chưa?"
Trần Phàm nói:
"Vừa xuống máy bay thì bị một người tự xưng là Đường Nguyên Kiệt tới đón. Tôi thấy có gì đó không ổn nên đã xuống xe giữa đường rồi."
Đường Lam tức giận:
"Mấy con chó Ám Đường dám tra xét ta, đúng là gan to bằng trời!"
Trần Phàm đáp:
"Quả nhiên không phải người tiền bối phái tới."
Đường Lam nói:
"Ta gửi cho cậu một cái địa chỉ, bây giờ cậu lập tức tới đó, người bên đó sẽ đưa cậu đến chỗ ta."
Trần Phàm không hỏi thêm, chỉ ừ một tiếng đồng ý.
Nửa tiếng sau, anh bắt taxi đến một xưởng sửa chữa ô tô. Vừa bước qua cửa, đã có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mặc áo đỏ đi tới. Cô ta tóc ngắn, mặt dài gầy, trông rất nhanh nhẹn.
Cô ta nói:
"Là Trần công tử phải không? Tôi là Đường Vân, đại tiểu thư phái người tới đón ngài."
Trần Phàm gật đầu, theo cô ta lên một chiếc xe, để cô lái xe đưa mình rời khỏi đó.
Chạy được một đoạn, anh hỏi:
"Ám Đường là làm gì vậy?"
Đường Vân mỉm cười:
"Công tử, người Đường Môn chúng tôi không được phép nói với người ngoài bất kỳ chuyện gì trong Đường Môn, xin lỗi, tôi không thể nói."
Trần Phàm:
"Được rồi."
Anh nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ liên tục thay đổi, xe vẫn luôn chạy ngược lên núi. Chừng bốn mươi lăm phút sau, xe chạy vào một viện lạc xây lưng chừng sườn núi.
Xe dừng lại, Đường Vân nói:
"Trần công tử, chúng ta đến nơi rồi."
Cả hai xuống xe, Trần Phàm đi theo cô ta lên trước một đoạn, bước vào một tòa lầu hai tầng mang phong cách cổ, tường đỏ ngói xanh, chạm trổ, vẽ vời tinh xảo.
Mời Trần Phàm vào phòng khách, Đường Vân nói:
"Trần công tử, đại tiểu thư còn chưa tới, xin ngài chờ một lát."
Cô pha trà cho Trần Phàm. Lá trà tuy không bằng linh trà của anh, nhưng mùi vị cũng khá tốt.
Uống xong hai chén, bên ngoài rốt cuộc vang lên tiếng bước chân, một người phụ nữ trạc hơn ba mươi đi vào. Giữa lông mày mang theo vẻ dịu dàng mềm mại, ngũ quan tinh tế như vẽ, giống một tiên nữ bước ra từ tranh.
Trần Phàm vội đứng dậy, nói:
"Tiền bối."
Người đến chính là Đường Lam. Nàng đảo mắt đánh giá Trần Phàm vài lượt, khẽ thở dài:
"Quả là có mấy phần khí chất của sư phụ cậu."
Trần Phàm lấy ra nửa miếng ngọc bội. Thấy vậy, Đường Lam cũng lấy ra một nửa. Hai nửa ngọc đặt cạnh nhau, vừa vặn ghép thành một miếng hoàn chỉnh.
Xác nhận thân phận của nhau, Trần Phàm lập tức hành đại lễ:
"Đồ nhi Trần Phàm, bái kiến sư nương!"
Đây cũng là dặn dò của Lý Huyền Cương, bảo anh nhận vị sư nương này, xem như chính thức cho nàng một danh phận.
Một tiếng "sư nương" vang lên, nước mắt Đường Lam rơi như mưa. Nàng vội đỡ Trần Phàm dậy:
"Đứa nhỏ ngoan, không cần đa lễ, mau đứng lên."
Hai người ngồi xuống, Đường Vân cùng hai nữ tử đi theo thì đều lui ra đứng ở cửa, tiện tay khép cửa lại.
Trần Phàm hỏi:
"Sư nương, bạn của con đang ở đây sao?"
Đường Lam đáp:
"Con yên tâm, tình hình của hắn không tệ, ở ngay gần đây thôi. Sở dĩ không để con đi thẳng đến chỗ hắn là để phòng ngừa có người theo dõi con."
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!