Lạc Thanh Chu thu hồi bảo điệp đưa tin, ôm tiểu nha đầu bên cạnh vào trong lòng, nắm lấy thỏ nhỏ, rất nhanh tiến vào mộng đẹp.
Trong cung điện.
Trưởng công chúa một bộ váy đỏ ngồi ở trước bàn, nhìn tin tức mình phát ra trên ngọc thạch, một mặt xem thường ghét bỏ.
- Nam Cung Hỏa Nguyệt ơi là Nam Cung Hỏa Nguyệt, đường đường là Trưởng công chúa, đường đường là Quốc chủ Hỏa Nguyệt Quốc, ngạo khí của ngươi đâu? Lòng can đảm của ngươi đâu? Ngươi chẳng biết xấu hổ.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm càng đậm.
Thành cung cao thâm, bên trong muôn hồng nghìn tía, cả vườn xuân sắc.
Trong nháy mắt, rất nhanh đến Trung thu.
Hôm sau.
Trời còn chưa sáng, cửa thành đã mở ra.
Tiểu thương ngoài thành xếp hàng mà vào.
Người ra khỏi thành, đi một bên khác.
Nam Cung Mỹ Kiêu cùng bọn người Tần Văn Chính cưỡi ngựa đi vào, đi thẳng tiến vào hẻm nhỏ lá phong.
Tống Như Nguyệt tối hôm qua một đêm chưa ngủ, đang đứng ở ngoài cửa lo lắng chờ đợi, nhìn thấy bọn hắn an toàn trở về, lập tức vui đến phát khóc.
- Mỹ Kiêu, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi...
Nàng lôi kéo tay Nam Cung Mỹ Kiêu, không thể nào nói hết lời cảm tạ.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn Tần nhị tiểu thư cùng Lạc Thanh Chu đứng bên cạnh một chút, trầm mặc một hồi, nói:
- Dì, người cứu dượng và nhị ca cũng không phải là ta, là người khác.
Tống Như Nguyệt nghe vậy sững sờ, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc mà nhìn nàng, hỏi lại:
- Là ai?
Tần Văn Chính nhìn nàng một cái, nói:
- Đi thôi, đi vào lại nói.
Một đoàn người tiến vào sân nhỏ.
Đi vào đại sảnh, Tần Văn Chính đem chuyện ngày hôm qua và tối hôm qua đều một năm một mười nói một lần.
Tần Xuyên lấy ra ba gốc Cửu Diệp thảo đã hái, cho tất cả mọi người nhìn thoáng qua, lại thu về, nói:
- Trước đặt ở trong túi trữ vật của ta, tạm thời sẽ không khô héo.
Tống Như Nguyệt nghi ngờ nói:
- Người tối hôm qua cứu các ngươi là ai, các ngươi đều không nhìn thấy sao?
Tần Xuyên thở dài một hơi, nói:
- Hẳn là võ giả đi ngang qua, làm việc tốt không lưu danh, đầu năm nay, dạng người này đã không nhiều lắm, còn lãng phí rất nhiều đồ vật của hắn.
Tần Văn Chính không nói gì, nhìn Nam Cung Mỹ Kiêu bên cạnh một chút.
Từ phản ứng của nàng tối hôm qua đến xem, nàng hẳn là biết người kia, bất quá nàng tựa hồ cũng không muốn nhiều lời, cho nên hắn ta cũng không có hỏi nhiều.
Tần nhị tiểu thư ở một bên đưa mắt nhìn bọn hắn, ngón tay ở phía dưới lại lặng lẽ đụng đụng người nào đó bên cạnh.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!