- Còn có đại tiểu thư nơi đó...
Tần Vi Mặc cười nói:
- Chúng ta cũng sẽ đi gọi.
Mai nhi ‘A’ một tiếng, quay người rời đi.
Tần Vi Mặc cùng Nam Cung Mỹ Kiêu mang theo Thu nhi, Châu nhi đi tới Trích Tiên cư.
Còn chưa có đi tới cửa, mấy người đột nhiên giật giật cái mũi, trên mặt lộ ra thần sắc nghi ngờ.
- Tiểu thư, thơm quá! Mùi thơm từ đâu tới?
Châu nhi lại dùng lực hít mũi một cái, trong miệng không tự chủ được chảy ra nước miếng.
Thu nhi cũng đang nuốt nước bọt.
Tần Vi Mặc nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn về phía Trích Tiên cư.
Nam Cung Mỹ Kiêu liếc mắt liền thấy được nơi đó bốc lên khói trắng, mặt mũi tràn đầy kỳ quái nói:
- Bọn hắn đang nấu cơm à? Thứ gì thơm vậy?
- Có mùi thơm của cháo, còn có...
Tần Vi Mặc nhíu nhíu mày lại, vội vàng nói:
- Mỹ Kiêu, đi, đi xem một chút.
Mà lúc này.
Ở trong phòng ăn, Tống Như Nguyệt đang vẻ mặt tươi cười nhìn một bàn thức ăn đẹp mắt ngon miệng do chính mình làm, đắc ý nói:
- Lão gia, đều là ta tự mình làm đó, có thơm hay không?
Tần Văn Chính hít hà, gật đầu nói:
- Thơm.
…
- Công tử, thơm quá!
Lạc Thanh Chu trước bới múc cho Tiểu Điệp một chén, Tiểu Điệp lập tức cầm thìa, một bên thổi, một bên không kịp chờ đợi bắt đầu ăn, hạnh phúc nheo lại con ngươi.
Lạc Thanh Chu cầm hộp cơm, đang múc cháo vào, đột nhiên cảm giác tia sáng sau lưng tối sầm lại.
Quay đầu nhìn lại, cửa ra vào bị người ngăn chặn.
Tần nhị tiểu thư cùng Nam Cung Mỹ Kiêu đứng ở ngoài cửa, đầy mặt nghi hoặc mà nhìn bên trong.
Thu nhi và Châu nhi đứng ở sau lưng bọn họ, đang nuốt nước bọt.
- Thanh Chu ca ca, thứ gì thơm vậy?
Tần nhị tiểu thư tiến vào phòng bếp.
Lạc Thanh Chu đóng lại hộp cơm, nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!