"Các người quả đúng là đám người tầm thường, chẳng hiểu nổi sự lợi hại của nhà họ Diệp. Không sao, chẳng mấy chốc các người sẽ biết mình ngu ngốc đến mức nào!" Diệp Giang nói đầy tự tin.
"Hừ, nói xong chưa? Xong thì anh đi đi, chúng tôi về nhà." Cơ Tử Diệp lạnh lùng cười, lười đáp lời hắn.
"Muốn về dễ thế à? Cú đá vừa rồi của cô, tôi tạm ghi sổ. Để đến ngày chúng ta cưới rồi tính sổ. Nhưng con nhỏ này tát tôi một cái, chẳng lẽ bỏ qua?" Diệp Giang liếc sang Vân Khuynh Thành.
Nhan sắc tuyệt trần, thân hình bốc lửa của Vân Khuynh Thành ăn đứt đám gái làng chơi ở hộp đêm Hoàng Gia!
Hôm nay, Diệp Giang nhất định phải có được cô ta bằng mọi giá!
Ánh mắt trơ tráo, đầy vẻ chiếm đoạt của hắn không hề che giấu, cứ đảo qua đảo lại khắp người Vân Khuynh Thành.
Sau khi biết thân phận đối phương, trong lòng Vân Khuynh Thành hơi hoảng hốt bất an- người nhà họ Diệp ở Thiên Vân Thành, chỉ một mình cô thì tuyệt đối không thể gánh nổi việc đắc tội với họ.
"Diệp Giang, bớt mơ cóc muốn ăn thịt thiên nga đi. Chẳng phải chỉ là một cái tát sao? Tôi trả anh ít tiền thuốc men là xong. Tránh ra nhanh lên." Cơ Hạo bực bội nói.
Diệp Giang lạnh lùng cười, vung tay một cái, mấy tên đàn em lập tức vây chặt Cơ Hạo và mọi người.
Cơ Hạo cau chặt mày, rõ ràng không ngờ đối phương chơi thật.
Vì cậu ta là khách quen ở đây, người của hộp đêm Hoàng Thành hầu như đều biết, nên cậu ta đi chơi thường chẳng mang vệ sĩ.
Gặp tình huống này, Cơ Hạo hơi hoảng.
"Diệp Giang, rốt cuộc anh muốn thế nào? Đừng quá đáng!" Cơ Hạo nói.
"Thế này mà gọi quá đáng à? Hôm nay tôi chưa động đến cậu và chị cậu là đã quá có tình rồi. Chẳng lẽ chơi một người phụ nữ cũng không được? Cô ta nhất định phải ở lại với tôi!" Diệp Giang chỉ thẳng vào Vân Khuynh Thành.
Cơ Hạo nổi giận: "Ở lại cái ông nội nhà mày!"
Nói rồi, Cơ Hạo nhằm thẳng tên đàn ông đứng gần nhất, tung một cú đá.
Tiếc là kẻ chỉ biết ăn chơi như cậu ấy, thân thể đã gần như bị vắt kiệt. Chưa kể vừa ở phòng riêng với một mỹ nữ quất ba trăm hiệp, cú đá của Cơ Hạo lúc này mềm nhũn vô lực; đối phương còn chẳng buồn né, đứng im đưa bụng ra chịu.
Kết quả, Cơ Hạo đá trúng bụng hắn ta mà chẳng gây được tổn thương nào, ngược lại còn lùi hai bước, lảo đảo rồi ngã bịch xuống đất.
"Hahaha… Đúng là đồ phế vật!" Diệp Giang cười nhạo không chút thương xót.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!