"Anh nói gì?" Trần Phàm giả vờ như chưa nghe rõ, hỏi lại.
"Tao nói mày cút đi! Bây giờ nghe hiểu chưa?" Gã đàn ông đối diện nói như muốn tìm chết, hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
"Hừm." Trần Phàm bật cười lạnh, khẽ vung tay áo.
Gió cuốn vụt qua, gã bị hất văng mấy mét, đập mạnh vào một thân cây.
Ầm!
Lá rơi lả tả, lũ chim trên tán bị giật mình, còn tiện thể thả cho gã hai bãi bự.
Gã lảo đảo đứng dậy, ôm ngực, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi.
"Mày dám ra tay?" Gã ngạc nhiên nhìn Trần Phàm.
Vừa kinh hãi, nhưng nhiều hơn là không tin nổi.
Đối phương đã biết sư phụ của gã là ai mà vẫn ngang ngược, khiến gã không hiểu rốt cuộc lấy đâu ra lá gan.
"Tôi đã cho anh chút mặt mũi, đã không biết điều thì đừng trách tôi không khách sáo." Trần Phàm nheo mắt nói.
"Mày-"
Gã vừa định mở miệng thì một lão già vận đạo bào xám, tóc búi cao, bước ra. Đó chính là cao nhân ẩn cư nơi này, Tiết Bảo Sơn.
"Tiểu Bảo, không được vô lễ!"
"Dạ, sư phụ."
Nghe Tiết Bảo Sơn gọi đồ đệ như vậy, Trần Phàm thấy buồn cười.
Thân hình gần một mét chín lại bị gọi là "Tiểu Bảo", đúng là khôi hài.
"Chàng trai kia, nếu tôi không đoán sai, cậu là Trần Phàm?" Tiết Bảo Sơn hỏi.
"Đúng, là tôi. Xem ra Ngô tiểu thư đã nói với tiền bối rồi." Trần Phàm đáp.
Tiết Bảo Sơn gật đầu: "Không ngờ tôi mới ra ngoài du ngoạn vài tháng, Giang Nam đã xuất hiện một nhân tài như cậu, thật đáng mừng."
"Tiết tiền bối quá khen. Tôi đến đây muốn bàn một vụ làm ăn: liệu tiền bối có thể bán căn nhà này cho tôi?" Thấy đối phương khá khách khí, anh cũng đáp lễ, nhưng chuyện chính vẫn phải nói.
"Sư phụ tao vẫn ẩn cư ở đây, đã gần hai mươi năm. Mày mua rồi, bọn tao biết đi đâu? Đừng quá đáng!" Tiểu Bảo giận dữ.
Trong mắt hắn, yêu cầu Trần Phàm đưa ra quá đáng, nên vừa nãy hắn mới văng tục mắng thẳng mặt.
"Hai mươi năm hay hai trăm năm thì cũng chỉ là một căn nhà. Chẳng lẽ Tiết tiền bối rời nơi này là hết chỗ dung thân? Tôi tới với thiện ý, mong tiền bối thành toàn." Trần Phàm thản nhiên nói.
Hôm nay, anh đã coi căn nhà này là phải lấy cho bằng được.
Nếu không nói chuyện được, anh sẽ ra tay.
Trần Phàm đã quyết từ trước.
Nhưng Tiết Bảo Sơn khẽ cười: "Hừm, Trần Phàm, tôi muốn hỏi một câu: rốt cuộc cậu nhắm vào căn nhà này, hay nhắm vào một thứ nào đó ở đây?"
Tim Trần Phàm chợt khựng lại, đối phương như nhìn thấu ý đồ của anh.
"Tôi nhắm toàn bộ những gì ở đây, mong tiền bối chịu nhường lại." Giọng anh mang chút bá đạo, nghe như muốn cướp.
"Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Tiết Bảo Sơn hỏi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!