"Hu hu hu… ba ơi, là con đây!"
Vân Thanh Dao nước mắt giàn giụa, cuối cùng cũng không kìm được nữa, lao thẳng vào lòng Diệp Bắc Minh.
Cả người Diệp Bắc Minh cứng đờ.
Đầu anh ong ong.
Anh vẫn luôn không dám đi tìm Diệp Tâm, chỉ vì sợ… sợ sẽ gặp phải chuyện mình không thể chấp nhận nổi!
Anh từng nghĩ, đợi bản thân mạnh thêm chút nữa. Mạnh đến mức có thể nghịch chuyển thời không, quay về quá khứ, thay đổi tất cả.
Nào ngờ, Diệp Tâm lại xuất hiện trước mắt anh theo cách này.
Đứa con gái thất lạc hơn ngàn năm…
Vậy mà khi gặp lại, trong lòng anh lại dấy lên một tia xa lạ.
"Đệt…"
Ngải Khôn há hốc miệng, mắt trợn tròn như sắp rớt ra: "Chủ nhân, cô ấy… thật sự là con gái ngài sao?"
Linh Nhi đứng cạnh cũng bối rối không biết làm sao.
Dọc đường, Vân Thanh Dao chăm sóc cô ấy không ít. Cô ấy vẫn luôn tưởng Vân Thanh Dao là nữ nhân của Diệp Bắc Minh, ai ngờ… lại là con gái?
Sau phút chấn động và kích động ngắn ngủi, Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.
Anh nhẹ nhàng đẩy Vân Thanh Dao ra, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
"Ngươi định chứng minh ngươi là Tâm Nhi thế nào?"
Vân Thanh Dao lệ rơi như hoa, cẩn thận rút từ trong ngực ra một tấm ảnh đã ố vàng.
Trong ảnh là Diệp Tâm chụp chung với Tôn Thiến.
"Đây là tấm ảnh duy nhất còn lại… năm đó con và mẹ lạc nhau."
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Không đúng!"
"Trước đó ngươi vừa nói với ta, ngươi là kẻ sống sót từ mấy kỷ nguyên trước. Dù kỷ nguyên có khởi động lại, ngươi vẫn giữ được ký ức!"
"Giờ ngươi lại nói ngươi là con gái ta. Hoàn toàn không khớp!"
Vân Thanh Dao gật đầu: "Đúng!"
"Ba, ở kỷ nguyên nguyên thủy thứ mười bảy, con chưa phải con gái của ba. Khi ấy con chính là Vân Thanh Dao!"
"Nhưng từ kỷ nguyên thứ mười tám trở đi, con phát hiện dù làm cách nào cũng không thể đổi được kết cục cuối cùng. Thế nên con quyết định đến bên ba, giúp ba một tay!"
"Đến kỷ nguyên thứ mười chín… cũng chính là hiện tại, thần hồn của con đã chọn đi đầu thai, trở thành con gái của ba, Diệp Tâm!"
"Bây giờ ký ức của con hoàn toàn thức tỉnh, con mới nhớ lại mọi chuyện trước kia!"
Diệp Bắc Minh dĩ nhiên không thể dễ dàng tin mấy lời ma quỷ ấy.
Vân Thanh Dao lại bổ sung: "Tấm ảnh này do chính Diệp Tâm đưa cho con. Nó đã biết hết rồi!"
Sắc mặt Diệp Bắc Minh biến đổi liên hồi.
Anh lập tức truyền âm: "Tiểu Tháp, ngươi thấy lời Vân Thanh Dao có đáng tin không?"
Cơn kích động vừa rồi đã tan, Diệp Bắc Minh giờ đã hoàn toàn tỉnh táo.
Anh có thể chắc chắn, Vân Thanh Dao trước mặt tuyệt đối không phải Diệp Tâm con gái anh!
Nhưng…
Tấm ảnh trong tay cô ta đúng là ảnh chụp chung của Tôn Thiến và Diệp Tâm. Ảnh là thật, không thể giả!
Giờ chỉ còn hai khả năng.
Một, Vân Thanh Dao nói thật. Con gái Diệp Tâm thật sự là Vân Thanh Dao chuyển thế.
Hai, Vân Thanh Dao đang lừa anh!
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!