Lọc Truyện

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

 

 Diệp Bắc Minh im lặng. 

 Trong đôi mắt phẳng lặng không gợn sóng ấy, ngọn lửa giận dữ dần bốc lên. 

 "Kiếp Hồng Trần ư?" 

 "Trong cõi u minh đã có định số sẵn ư?" 

 Anh bật cười lạnh: "Ta, Diệp Bắc Minh, dọc đường đi tới, đã giết xuyên qua bao nhiêu thế giới?" 

 "Đến cả Sáng Thế Thần ta còn dám giẫm dưới chân. Chỉ một hiểu lầm của phàm nhân mà cũng xứng thành kiếp của ta?" 

 "Mệnh do ta, không do trời!" 

 "Cô ta muốn chân tướng chứ gì? Hôm nay ta cho cô ta thấy chân tướng!" 

 Dứt lời. 

 Diệp Bắc Minh bước một bước, đã trực tiếp ra tới ngoài sân. 

 Tần Tuyết vẫn khoác bộ đồ tang chói mắt ấy, trừng trừng nhìn anh, trong ánh mắt đầy ắp hận ý. 

 "Sao lại là ngươi? Ta muốn gặp hắn…" 

 Chưa kịp nói hết. 

 Diệp Bắc Minh giơ tay túm vai Tần Tuyết! 

 "Ngươi làm gì vậy? Buông ta ra!" 

 Tần Tuyết mặt biến sắc, hoảng hốt giãy giụa. 

 Diệp Bắc Minh chẳng buồn để ý. Tay còn lại của anh vươn về phía hư không trước mặt, xé mạnh một đường! 

 Rẹt! 

 Không gian như tấm vải rách bị xé toạc, lộ ra một dòng sông thời gian cuồn cuộn không dứt, ánh sáng và bóng tối đan xen, quỷ dị đến mê loạn: Thời Quang Trường Hà! 

 "A!" 

 Tần Tuyết sợ đến thét lên. 

 Chỉ thấy hoa mắt một cái, cả người cô ta đã bị Diệp Bắc Minh cưỡng ép kéo vào một tầng không gian không thể hiểu nổi. 

 Xung quanh, vô số cảnh tượng lướt vụt qua như sao băng, nhanh đến mức không kịp chớp mắt. 

 "Mở to mắt ra, nhìn cho rõ vào!" 

 Diệp Bắc Minh quát lạnh, giơ tay điểm một cái. 

 Trong Thời Quang Trường Hà phía trước, hình ảnh bỗng khựng lại, rồi điên cuồng phóng đại! 

 Tần Tuyết hoảng sợ trợn trừng mắt. Trong tầm nhìn của cô ta, hiện ra một ngôi miếu đổ nát. 

 Giữa trời tuyết mịt mùng, bầu trời nứt ra một khe hở. Một thiếu niên toàn thân đẫm máu rơi thẳng xuống, đập mạnh vào nền tuyết. 

 Chính là Diệp Bắc Minh! 

 Ngay sau đó, cảnh tượng xoay chuyển. 

 Người nhà họ Lưu xông vào miếu hoang, ép nợ, hành hung. 

 Diệp Bắc Minh ra tay, đánh gãy hai chân của tên đàn ông trung niên kia. Rồi tại đại sảnh nhà họ Lưu ở thành Kim Hà, anh thi triển Nhất Nhãn Vạn Niên, Huyết Mạch Chú Sát! 

 Đám quyền quý của cả Đại Phụng Hoàng Triều, chỉ qua một đêm đã tan thành tro bụi! 

 Rồi về sau nữa. 

 Diệp Bắc Minh ẩn cư trong sơn cốc. 

 Một thiếu nữ mặc áo vải thô, ngày nào cũng đúng giờ xuất hiện ngoài sân, mưa gió không sai một ngày. 

 Mang trái rừng, mang cháo rau, mang áo ấm mùa đông… 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận