"Gì cơ, về nhà họ Lâm vùng Giang Chiết à?"
Diệp Thu ngạc nhiên, liền hỏi: "Chị Lâm, khuya thế còn về Giang Chiết làm gì?"
"Ngày mai ông nội tôi mừng thọ 80, tôi phải về chúc thọ ông." Lâm Tinh Xảo nói.
"Mừng thọ đâu cần gấp thế. Hay đợi trời sáng, tôi đưa chị ra sân bay để về?"
Giang Châu cách Giang Chiết mấy trăm cây số, đường đi xa dằng dặc.
Lâm Tinh Xảo nói: "Tôi không thích đi máy bay, thấy không an toàn."
"Chị Lâm, chuyện này hơi đột ngột, tôi chưa chuẩn bị gì cả." Diệp Thu nói.
"Cậu không cần chuẩn bị gì đâu, quan hệ giữa tôi với người nhà không mấy tốt đẹp." Lâm Tinh Xảo đáp.
Quan hệ không tốt mà vẫn về à?
Lâm Tinh Xảo nói tiếp: "Vốn dĩ tôi không định về. Nhưng tối nay bố tôi gọi, nói mọi người đều đã về cả; nếu tôi không về, e là bọn họ sẽ vin cớ đó mà bắt nạt bố tôi."
"Hiểu rồi, chị về để chống lưng cho bố chị."
"Diệp Thu, hứa với tôi một chuyện." Sắc mặt Lâm Tinh Xảo bỗng nghiêm lại.
"Chị Lâm, chị nói đi."
"Đừng để ai bắt nạt bố mẹ tôi."
"Được." Diệp Thu nghiêm túc nói: "Ai dám bắt nạt bố mẹ vợ tôi, tôi tát cho một bạt tai ngay."
"Còn nữa, không được để ai bắt nạt người phụ nữ của cậu."
"Yên tâm!"
Lúc này Lâm Tinh Xảo mới cười, nói: "Mau lái đi, tầm sáng là chúng ta tới Giang Chiết rồi."
"Chị Lâm, hay tôi tìm chỗ mua ít quà?" Diệp Thu hỏi. Dù sao đây là lần đầu tôi tới nhà chị, không mang quà thì cũng bất lịch sự.
"Đến Giang Chiết rồi mua cũng được."
"Được thôi."
Diệp Thu không nói thêm, cho xe lao đi.
Họ vừa đi thì đèn ở căn phòng trên tầng hai của biệt thự bỗng bật sáng.
Ngay sau đó, Tôn Mộng Khiết mặc đồ ngủ bước ra, tức tối mắng: "Không hiểu tên bác sĩ quèn đó có gì hay mà sếp Lâm lại đưa anh ta về Giang Chiết, hừ!"
"Từ khi anh ta xuất hiện, hình như sếp Lâm không còn ưa tôi nữa."
"Nói cho mà biết, chẳng ai cướp được sếp Lâm khỏi tay tôi đâu; sếp Lâm chỉ thuộc về tôi."
Tôn Mộng Khiết đứng trên ban công một lúc rồi rón rén bước vào phòng của Lâm Tinh Xảo.
Cô mở tủ quần áo, thấy treo toàn đồ lót của Lâm Tinh Xảo; lấy một chiếc màu hồng, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ vẻ mê đắm.
Rồi cô cởi luôn quần áo mình, chui vào chăn của Lâm Tinh Xảo, lẩm bẩm:
"Sếp Lâm, sớm muộn gì cậu cũng sẽ biết chỉ có tôi mới thật lòng với cậu."
…
Trên cao tốc về Giang Chiết, một chiếc xe thể thao Mercedes lao đi như tia chớp.
Diệp Thu hơi buồn ngủ, nói: "Chị Lâm, ghế sau có Red Bull, chị lấy giúp tôi một lon."
"Sao, buồn ngủ à?" Lâm Tinh Xảo hỏi.
"Ừ, hơi hơi."
"Buồn ngủ mà uống Red Bull thì không ăn thua đâu." Nói xong, một tay Lâm Tinh Xảo đặt lên chỗ ấy của Diệp Thu.
Lập tức, toàn thân Diệp Thu rùng mình.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!