Giết!
Một chữ thôi mà đầy sát ý.
Lâm Tam giật mình, khuyên nhủ: "Lão gia, Lập Dân với Lập Bản dù sao cũng là cốt nhục của ông, thế nào đi nữa, xin hãy để họ một con đường sống."
"Nếu bọn họ dám làm càn thì chẳng cần nương tay." Lâm lão gia nói: "Vì trăm năm huy hoàng của nhà họ Lâm, tôi có thể hy sinh tất cả."
"Tôi hiểu rồi, lão gia cứ yên tâm, tôi biết phải làm sao."
Trong lòng Lâm Tam thầm nghĩ: Đúng là cả nhà toàn kẻ tàn nhẫn!
Lâm Tinh Xảo dám nổ súng vào chị họ của mình, Lâm Lập Quốc thì đuổi chính em trai ra khỏi gia tộc, còn Lâm lão gia đến mạng con ruột cũng chẳng coi ra gì.
"Phải rồi, lão gia, tôi có một ý kiến hơi non nớt, muốn nghe ý kiến của ngài." Lâm Tam cung kính nói.
Lâm lão gia mỉm cười: "Có gì cứ nói, giữa chúng ta không cần quá câu nệ."
Lúc này Lâm Tam mới thưa: "Lão gia, tôi rất đánh giá cao thằng nhóc mà Tinh Xảo đưa về, tôi muốn nhận cậu ta làm đồ đệ."
"Ồ?" Lâm lão gia hơi ngạc nhiên.
Lâm Tam nói: "Thiên phú về võ nghệ của cậu ta rất cao, chỉ là kinh nghiệm giao đấu còn ít. Nếu có người rèn dạy, e rằng chỉ cần năm năm, cậu ta đã có thể đọ sức với Quán Quân Hầu."
"Lão gia thử nghĩ mà xem, nếu nhà họ Lâm chúng ta có một cao thủ cỡ Quán Quân Hầu, thì nhà họ Lâm sẽ không chỉ là hào môn Giang Chiết nữa, mà trở thành gia tộc hàng đầu, nổi tiếng khắp thiên hạ."
"Đến lúc đó, đừng nói trăm năm huy hoàng, mà chuyện thịnh vượng suốt năm trăm năm cũng không phải là không thể."
Ánh mắt Lâm lão gia bỗng rực sáng.
Ông ấy sinh ra nghèo khó, tay trắng dựng nghiệp, dốc gần nửa đời người và bao tâm sức mới gây dựng nhà họ Lâm thành hào môn Giang Chiết.
Nguyện vọng lớn nhất của ông ấy là nhà họ Lâm trụ vững trăm năm, như các vị hoàng đế khai quốc đều mong cơ nghiệp truyền đến muôn đời.
Nghe Lâm Tam nói vậy, Lâm lão gia rất động tâm, lập tức gật đầu: "Lâm Tam, nhất định phải lo liệu cho ổn thỏa chuyện này."
"Vâng."
Lâm Tam lui ra ngoài.
…
Trong phòng khách.
"Chân nhân, chào mừng ngài tới thăm nhà họ Lâm, tôi kính ngài một ly." Lâm Lập Quốc nâng ly với Trường Mi Chân Nhân.
"Gia chủ họ Lâm, chúc mừng, chúc mừng." Trường Mi Chân Nhân cười nói.
Lâm Lập Quốc cười khổ: "Chân nhân, người ngoài có thể không nhận ra, chứ ngài lẽ nào lại không? Ngồi vào ghế gia chủ bằng cách này đâu phải điều tôi muốn."
"Dù cậu có muốn hay không thì cậu cũng đã là gia chủ nhà họ Lâm. Mà từ nay về sau sẽ có khối người chửi cậu là kẻ độc địa, ép cha thoái vị, bất hiếu." Trường Mi Chân Nhân hùa theo mắng: "Ông lão họ Lâm đúng là chẳng ra gì."
"Cha tôi biết tôi quý Tinh Xảo nhất, nên chèn ép Tinh Xảo để ép tôi ra mặt. Thôi, đừng nhắc ông ấy nữa. Tôi đi mời rượu khách đây, Chân nhân ngồi chơi, lát nữa tôi quay lại uống với ngài."
"OK!"
Trường Mi Chân Nhân giơ tay làm dấu 'OK'.
Lâm Lập Quốc vừa rời đi, đã có người bước tới tìm Trường Mi Chân Nhân.
"Chân nhân, tôi muốn nhờ ngài xem giúp một quẻ." Một cô gái mặc lễ phục, mặt lấm tấm mụn nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!