Lọc Truyện

Đô Thị Y Đạo Vô Song - Diệp Thu

 Diệp Thu liếc Lâm Tam một cái, nghiêm túc hỏi: "Tiền bối, ông có bị bệnh không đấy?" 

 Vì người bình thường sẽ không làm chuyện lố bịch như thế. 

 Thu nhận đệ tử đơn phương cơ à, ha ha. Nếu thế cũng thông được thì tôi muốn đơn phương kết hôn luôn, tôi sẽ tuyên bố cho cả thế giới biết, vợ tôi là Na Trát, Nhiệt Ba, Mịch Mịch… 

 Dù sao người ta cũng chẳng hay biết gì. 

 "Tôi không bệnh." Mặt Lâm Tam đỏ bừng, cơ mặt khẽ giật. 

 Diệp Thu hết sức nghi ngờ độ tin cậy của câu đó, vừa định mở miệng thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng Trường Mi Chân Nhân. 

 "Diệp Thu, cậu chưa biết đấy thôi, Lâm Tam quả thực có bệnh, mà còn bệnh nặng nữa." 

 "Tam Gia mắc bệnh gì vậy?" Diệp Thu hỏi. 

 "Bệnh của ông ta liên quan đến chỗ này." Trường Mi Chân Nhân chỉ lên đầu mình. 

 "Về mặt tinh thần?" 

 "Gần như vậy. Tóm lại hai chữ: não tàn." 

 Phụt- 

 Diệp Thu không nhịn được, bật cười phì. 

 "Trường Mi, đồ chó già, ăn nói cho cẩn thận!" Lâm Tam gầm lên chửi. 

 Trường Mi Chân Nhân chẳng thèm để ý, cười hề hề nói: "Lâm Tam, giờ tôi nghiêm túc nói với ông một chuyện: Diệp Thu là đồ đệ của tôi." 

 Diệp Thu liền nói: "Tiền bối, hình như tôi không phải đệ tử của ông đâu?" 

 "Từ bây giờ cậu chính là đệ tử của tôi." Trường Mi Chân Nhân nói: "Tôi đơn phương tuyên bố." 

 Có biết giữ chút sĩ diện không vậy? 

 Diệp Thu coi như mở mang tầm mắt: hai lão này, kẻ sau còn trơ hơn kẻ trước. 

 "Trường Mi, Diệp Thu là đệ tử của tôi, ông muốn thu cậu ấy làm đồ đệ, đã hỏi ý tôi chưa?" 

 "Lâm Tam, ông dám cướp đồ đệ của tôi, ông có biết xấu hổ không?" 

 Lâm Tam: "Ông mới không biết xấu hổ, Diệp Thu là đồ đệ của tôi." 

 Trường Mi Chân Nhân: "Cậu ấy chưa bái sư, sao lại thành đệ tử của ông?" 

 Lâm Tam: "Cũng chẳng thấy cậu ấy bái sư với ông." 

 Trường Mi Chân Nhân: "Bần đạo là người tu hành, không câu nệ tiểu tiết; mấy lễ nghi rườm rà như bái sư, bần đạo chẳng bận tâm." 

 "Hừ, đồ đạo sĩ mũi trâu, đừng hòng cướp đệ tử của tôi." 

 "Sao, không phục? Không phục thì tới cắn tôi đi!" 

 Thế là, trước bao cặp mắt, Lâm Tam ôm lấy Trường Mi Chân Nhân rồi lao vào cắn thật. 

 Trong đầu Diệp Thu thoáng qua: 

 - Thế phong ngày một xuống. 

 - Lòng người đã khác xưa. 

 - Đạo đức suy đồi. 

 - Một cặp bê đê… 

 "Hai ông già này y như con nít." Lâm Tinh Xảo khoác tay Diệp Thu nói: "Mình đi thôi." 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận