Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

 Thần Hoàng Thánh Chủ muốn hắn đi cùng Cơ Tử Hi, dĩ nhiên sẽ không tiếc tài nguyên của núi Thần Hoàng. Chỉ cần bảo đảm an toàn cho Cơ Tử Hi, mấy thứ huyết Thần và Thánh dịch Thần Long này ông ấy chẳng để trong lòng. 

 Chưa kể, chỉ riêng quan hệ giữa Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng, Thần Hoàng Thánh Chủ cũng không thể từ chối. 

 … 

 Ba ngày sau, trên đỉnh núi Thần Hoàng gió lớn gào thét. 

 Trên đạo trường tụ tập rất nhiều cường giả Thánh Cảnh, phần lớn đến để tiễn. 

 "Cẩn thận một chút." Tiểu Băng Phượng dặn dò. 

 "Yên tâm đi, đại đế." Lâm Nhất chớp mắt. 

 Tiểu Băng Phượng gật đầu: "Mau qua xem Cơ Tử Hi đi. Nàng ấy là Phượng Hoàng Thiên Nữ, huynh nhất định phải bảo vệ cho tốt." 

 Lâm Nhất liền đi về phía Cơ Tử Hi. 

 Khi ấy Cơ Tử Hi đang nhắm mắt dưỡng thần, nàng ngồi xếp bằng, mi mắt khép hờ. Quanh thân dường như có ngọn lửa vô hình, tạo thành một lực trường cực kỳ đáng sợ. 

 Linh khí giữa trời đất cũng tuân theo một loại quy luật nào đó, xoay quanh nàng, khiến nàng toát ra vẻ tôn quý khó tả. 

 "Đại ca Lâm." 

 Cơ Tử Hi mở mắt, bước tới, mỉm cười nói: "Chuyến đi Thiên Hoang Giới lần này, còn phải nhờ đại ca Lâm chăm sóc nhiều rồi." 

 Nàng đẹp như tiên tử, ánh mắt dịu dàng, nụ cười rực rỡ. 

 "Nhờ cả vào Táng Hoa Công Tử." Thần Hoàng Thánh Chủ chắp tay. Các cường giả Thánh Cảnh khác cũng đồng loạt chắp tay hành lễ với Lâm Nhất. 

 Nhất thời, trên đỉnh núi vang đầy những tiếng "nhờ Táng Hoa Công Tử". 

 Lâm Nhất chỉ mỉm cười, ung dung gật đầu, rồi cùng Cơ Tử Hi đi về phía trận pháp phía trước. 

 Tế đàn ngày trước đã được cải tạo thành một trận pháp thời không khổng lồ. Ở trung tâm, Thần Hỏa cháy mãi không tắt, soi rọi hư không vặn vẹo thành một quang môn quỷ dị. 

 Đó chính là đại trận thời không thông đến Thiên Hoang Giới. Mỗi lần khởi động sẽ tiêu hao một mảnh vỡ Thần Hỏa. 

 Trận pháp vừa vận chuyển, Lâm Nhất và Cơ Tử Hi nhìn nhau một cái rồi nắm chặt tay, cùng bước vào cánh cửa thời không. 

 Ầm! 

 Cửa thời không hóa thành một xoáy lốc mênh mông. Lâm Nhất vừa bị cuốn vào, rất nhanh đã mất ý thức. 

 Cùng lúc đó, trong một trận pháp tương tự ở Thiên Hương Thần Sơn, cũng có mảnh vỡ Thần Hỏa đang cháy. 

 Nguyệt Vi Vi nhìn Mộc Tuyết Linh lần cuối, rồi không hề do dự bước vào đại trận thời không. 

 Thiên Hoang Giới… nàng cũng phải đi. 

 … 

 Ầm! 

 Khi ý thức hồi phục, Lâm Nhất đã rơi xuống đất. Hắn lập tức đứng vững, đảo mắt quan sát bốn phía. 

 Đại địa mênh mông, nhìn không thấy tận cùng. 

 Đây là một giới vực vô cùng kỳ diệu, thoạt nhìn chẳng khác Côn Luân là bao. 

 Lâm Nhất liếc sang bên cạnh, Cơ Tử Hi đang ở bên trái hắn. Sắc mặt nàng hơi trắng, nhưng ngoài ra không sao. 

 Hắn thở phào. Ít nhất bọn họ vẫn ở cùng nhau. 

 Ngẩng lên trời, từng đốm sáng liên tiếp rơi xuống, giáng lâm khắp nơi. 

 "Tử Hi." Lâm Nhất khẽ gọi. 

 Nơi này tạm thời chưa có nguy hiểm, nhưng cũng không thể ở lâu. Dù Cơ Tử Hi còn chưa hoàn hồn, vẫn phải rời đi trước đã. 

 "Đại ca Lâm, muội chỉ hơi choáng đầu thôi, không sao." Cơ Tử Hi mở mắt cười. 

 "Đại trận thời không vượt qua không biết bao nhiêu khoảng cách, choáng là bình thường." Lâm Nhất nói. 

 Cơ Tử Hi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy lạ. Cùng là Thần thể, vì sao đại ca Lâm trông như chẳng hề hấn gì, còn nàng bây giờ ngay cả một nửa thực lực cũng không phát huy nổi? 

 "Chúng ta rời khỏi đây trước." Lâm Nhất liếc quanh. Nơi này không hề yên ổn, còn rất nhiều đốm sáng đang rơi xuống gần đó. 

 Vút! 

 Hắn vừa động niệm, kiếm Táng Hoa đã từ trước ngực bật ra. Lâm Nhất nắm tay Cơ Tử Hi, nhảy lên. 

 Hắn ngự kiếm mà đi, dùng kiếm ý thúc đẩy Táng Hoa, tốc độ nhanh đến kinh người, lướt qua như kinh hồng. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận