Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

 

 Mười lần mở liên tiếp, đen thui. 

 Hùng Thiên Nan vừa chán nản vừa uất ức. Nhất là khi biết thanh kiếm cổ kia lại ẩn chứa Kim Sắc Thiên Vận, hắn càng nghẹn đến mức muốn nổ tung. 

 Biết vậy lúc trước đã chọn thanh kiếm cổ đó rồi! 

 "Hắn sao thế? Đờ đẫn ngơ ngác, nhìn ngốc nghếch quá." Cơ Tử Hi nghiêng người dựa sát bên Lâm Nhất, nhỏ giọng thăm dò: "Đại ca Lâm, mình có nên qua đó xem không? Muội muốn xem trong quan tài có gì." 

 "Khoan đã." Lâm Nhất đáp gọn, sắc mặt nặng như chì. "Có gì đó không ổn." 

 Kiếm ý của hắn cực kỳ nhạy. Vừa rồi hắn đã bắt được một tia nguy hiểm mơ hồ. 

 Ầm! 

 Gần như ngay sát na lời hắn dứt, mười cỗ quan tài đồng loạt nổ tung. Mười cổ thi cùng lúc bật dậy, vút lên không trung. Trên mỗi cỗ đều bùng phát ma quang ngút trời. 

 Chỉ trong chớp mắt, ma vân cuồn cuộn đã trùm kín cả sơn cốc. Ngay cả Lâm Nhất cũng cảm thấy áp lực đè xuống, nặng nề như có núi. 

 Hắn khẽ nhíu mày: "Thi khí… mạnh thật." 

 Hùng Thiên Nan vốn cảnh giác không kém, nhưng hắn đứng quá gần. Lại thêm tâm trạng đang sụp đổ, đến lúc kịp hiểu chuyện thì đã muộn. 

 Phập! 

 Hắn vừa ngẩng đầu, ba bóng đen đã lao ập tới. Móng tay sắc như dao rạch ngang dọc, để lại hơn chục vết thương rợn người trên người hắn. 

 Chưa hết. 

 Ba con thi cương đồng loạt há miệng, nanh dài trắng hếu, cắm thẳng vào người Hùng Thiên Nan. 

 "Cút!" 

 Hùng Thiên Nan gầm lên giận dữ. Huyết khí trong cơ thể hắn cuộn trào, Kim Đan bùng nổ, lập tức chấn văng mấy con Ma Cương ra. 

 Nhưng đau đến mức hắn nhe răng trợn mắt. Cúi xuống nhìn, hắn mới kinh hãi phát hiện: trên người bị ngoạm mất mấy mảng thịt, xương trắng cũng lộ ra. 

 Chưa dừng lại ở đó, vết thương còn bốc khói đen. Một loại độc tố đáng sợ đang lan nhanh như lửa bén dầu. 

 "Thi độc!" 

 Hùng Thiên Nan hít ngược một hơi, sắc mặt cuối cùng cũng biến hẳn. 

 Hắn ngẩng lên thì thấy mấy con Ma Cương kia đang xé rách, nhai nuốt chính những miếng thịt vừa cắn khỏi người hắn. 

 Còn đáng sợ hơn nữa-trên không, vẫn còn ba cổ thi đang há miệng thôn phệ linh khí. 

 Linh khí thiên địa bị hút thành từng luồng khói đặc, cuồn cuộn chui vào miệng chúng. Ma uy trên người chúng càng lúc càng kinh khủng, thân xác khô quắt cũng dần dần phồng lên. 

 Khóe miệng Hùng Thiên Nan giật giật: "Ta rốt cuộc đen đến mức nào… Không mở ra 'truyền thuyết màu vàng' thì thôi, còn đụng phải cả Thi Vương." 

 Hắn còn chưa kịp than thân, bảy con thi cương còn lại đã như tia chớp lao tới. Con nào con nấy điên cuồng như dã thú, ánh mắt nhìn Hùng Thiên Nan hệt như nhìn một miếng mồi thượng hạng. 

 Bình thường gặp đám thi cương này, dù có đánh không lại, Hùng Thiên Nan vẫn có thể ung dung rút lui. 

 Nhưng lúc này… phiền thật rồi. 

 "Ta toi mạng mất!" 

 Chống đỡ được một lát, Hùng Thiên Nan đã phát hiện thi độc thậm chí xâm nhập cả Kim Đan. Thực lực của hắn bị ép xuống, ít nhất ba phần không thể phát huy. 

 Đúng lúc ấy, mấy chục đạo kiếm mang xé gió bay vụt qua bên cạnh hắn, lách cách rơi lên người Ma Cương. 

 Thế nhưng Ma Cương nửa bước cũng không lùi. Những đạo kiếm mang kia lại như vũ khí thật, bị chấn gãy sạch sẽ. 

 Vút! 

 Một bóng người lao tới nhanh như điện, kéo Hùng Thiên Nan giật mạnh ra sau. Ngay sau đó, hai chưởng đồng thời đẩy ra. 

 Chưởng lực cuồn cuộn phun trào, chấn bọn Ma Cương lùi liền mấy bước. 

 Người đến dĩ nhiên là Lâm Nhất. 

 Hắn nhíu mày. Đây là lần đầu hắn gặp loại thi cương khó nhằn đến vậy-kiếm mang lại bị chấn đứt thẳng thừng. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận