Lục Cảnh Phàm thật sự muốn Lục Dĩ Mặc chết.
Dù chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, hắn vẫn sắp xếp cả chục tên bắt cóc, mà kẻ nào kẻ nấy thân thủ cũng lanh lẹ, lì lợm.
Chỉ tiếc, đem so với Tống Minh Y thì bọn chúng chẳng đáng nhắc tới.
Rầm!
Tống Minh Y đã giẫm thẳng tên cầm đầu xuống đất.
Gã bắt cóc vẫn còn gào lên: "Đàn bà, cô có biết cô đang phá hỏng chuyện tốt của Nhị thiếu gia không? Đợi sau này cậu ấy nắm quyền nhà họ Lục rồi, đến lúc đó chính là ngày chết của cô!"
"Ồn chết đi được!" Tống Minh Y cau mặt, đá một cú cho gã ngất lịm.
Ánh mắt cô quét qua. Đám bắt cóc lập tức rùng mình, rồi kẻ trước người sau lăn lóc bò dậy, cắm đầu bỏ chạy.
Tống Minh Y chẳng buồn đuổi theo. Cô xoay người, quay lại trước mặt Lục Dĩ Mặc.
Đứa bé năm tuổi co rúm người, hai bàn tay non nớt che kín mắt. Nghe tiếng bước chân đến gần, cậu thử gọi khẽ một tiếng: "Mẹ…"
"Ừ." Tống Minh Y đáp dịu dàng, kéo tay cậu xuống. "Mặc Mặc an toàn rồi."
Lục Dĩ Mặc nhào vào lòng cô: "Mẹ về rồi…"
Khoảng cách gần lại, cậu nhìn thấy vết thương trên người Tống Minh Y.
Thân thủ cô đúng là không tệ, nhưng bọn bắt cóc đông người. Cô lại không cho chúng áp sát Lục Dĩ Mặc, nên khó tránh khỏi bị trầy xước.
Những vết ấy chỉ là thương nhẹ, so với cuộc sống của cô sau năm mười tuổi thì chẳng là gì cả.
Nhưng trong mắt Lục Dĩ Mặc, nó chẳng khác nào trời sập.
Mẹ bị thương rồi.
Đám rác rưởi đó đã làm mẹ bị thương!
Ánh mắt Lục Dĩ Mặc tối sầm, trong đáy mắt như có giông bão cuộn lên. Thân hình nhỏ bé vì giận dữ mà run bần bật.
Chúng nhất định phải trả giá!
Tống Minh Y ôm lấy cơ thể đang run của cậu, tưởng cậu sợ hãi nên liên tục vỗ về. Đồng thời cô cũng bắt đầu tự trách mình: lúc nãy đáng lẽ cô nên ra tay nặng hơn nữa.
"Đại ca."
Tiểu Ngũ cũng chạy tới đúng lúc này. Vừa thấy tên cầm đầu nằm bất tỉnh dưới đất, cậu đã biết mình đến muộn.
"Đưa tiểu thiếu gia lên xe trước đi."
Tống Minh Y gật đầu.
Tiểu Ngũ đưa tay định bế Lục Dĩ Mặc lên.
Tống Minh Y theo phản xạ siết chặt Lục Dĩ Mặc, còn Lục Dĩ Mặc cũng theo phản xạ ôm chặt lấy cô.
Hai người cùng nhìn Tiểu Ngũ. Ánh mắt ấy cứ như đang nhìn một kẻ buôn người chuyên đi bắt cóc trẻ con.
Tiểu Ngũ: "…"
Không thể không nói, tiểu thiếu gia nhà họ Lục này đúng là có vài phần giống đại ca của cậu. Bảo sao đại ca lại thương cậu nhóc như vậy.
Tiểu Ngũ ho khan một tiếng: "Hay… đại ca tự bế tiểu thiếu gia lên xe nhé?"
Tống Minh Y không từ chối, bế Lục Dĩ Mặc lên xe.
Tiểu Ngũ lập tức lấy hộp thuốc ra.
Tống Minh Y nói: "Mặc Mặc, mẹ cởi áo con ra trước, xử lý vết thương cho con nhé?"
"Vâng." Lục Dĩ Mặc ngoan ngoãn để cô cởi áo.
Lúc ra tay, bọn bắt cóc chẳng hề nương nhẹ. Thân thể nhỏ xíu của Lục Dĩ Mặc bị quất đến rách da toạc thịt. Vì kéo dài quá lâu, có vài chỗ vết thương đã dính bết vào lớp da thịt.
Tống Minh Y cẩn thận dùng oxy già xử lý. Trong mắt cô, sát khí bị dồn nén đến mức không giấu nổi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!