Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Liếc mắt một cái liền nhìn ra thù hận nồng đậm trong mắt Trương Minh Phong, nhưng mà Tiêu Trần cũng không để việc này trong lòng. Nếu là lúc trước có lẽ có thể xem Trương Minh Phong là một kẻ thù, nhưng mà hiện tại, Tiêu Trần hoàn toàn không để hắn vào mắt. 

 Chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn hắn, sau đó Tiêu Trần thu hồi ánh mắt, không thèm để ý đến hắn nữa. Hoàn toàn bị Tiêu Trần làm lơ, hận ý trong mắt Trương Minh Phong càng thêm ngập trời, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Trần, lạnh giọng nói. 

 “Tiêu Trần, ngươi muốn tìm chết đúng không?” 

 Bị Tiêu Trần làm lơ, trong lòng Trương Minh Phong vô cùng khó chịu, cảm thấy bản thân mình trong mắt của Tiêu Trần, giống như một con kiến đang nhảy nhót qua lại. 

 Trong lòng bắt đầu tức giận, Tiêu Trần nhàn nhạt nói với hắn: "Ta không có hứng thú đối với ngươi, không cần phải đến làm phiền ta nữa." 

 Khó có dịp gặp được Cố Mộ, tất nhiên Tiêu Trần không muốn có ruồi muỗi vo ve bay tới bay lui bên tai, nhưng mà nghe thấy những lời này của Tiêu Trần, Trương Minh Phong càng thêm tức giận, lửa giận trong lòng không thể át xuống. Trương Minh Phong gầm lên một tiếng, ngay sau đó trực tiếp đánh ra một quyền, nhắm thẳng vào mặt Tiêu Trần. 

 “Tiêu Trần, ngươi tìm chết.” 

 Trương Minh Phong trực tiếp lựa chọn động thủ, thấy vậy, trong mắt Tiêu Trần lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Ngay sau đó, chỉ thấy Tiêu Trần giống như đập ruồi đánh ra một chưởng. Đòn tấn công của Trương Minh Phong lập tức bị phá vỡ, đồng thời bàn tay Tiêu Trần cũng mạnh mẽ dừng lại trên mặt Trương Minh Phong. Không có chút lực nào để phản kháng, Trương Minh Phong trực tiếp bị Tiêu Trần tát bay ra ngoài. 

 Thật nực cười, Tiêu Trần bái nhập Thiên Phong Thánh Tông được một khoảng thời gian cũng không tính là quá dài, nhưng tiến bộ lại vô cùng nhanh. Trương Minh Phong hiện giờ làm sao có thể so sánh được với Tiêu Trần? 

 Ở trong tay Tiêu Trần hoàn toàn không có sức lực nào để chống trả, thấy vậy, ngay cả Cố Mộ đang đứng một bên cũng lập tức ngây người. Tất nhiên hắn cũng không nghĩ đến, thực lực của Tiêu Trần vậy mà đã mạnh đến mức độ này. 

 Ngạc nhiên trôi qua, Cố Mộ lại bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, thầm nghĩ trong lòng, xem ra muốn đuổi kịp Tiêu Trần chỉ sợ là không có khả năng. Có thể cầm cự không bị hắn ném ra ngoài, cũng đã không dễ dàng gì. 

 Tùy tiện giải quyết xong tên ruồi bọ Trương Minh Phong phiền phức, Tiêu Trần đang định tiếp tục nói chuyện với Cố Mộ, nhưng mà đúng lúc này, lại một người bên trong truyền tống trận bước ra. Cùng sự xuất hiện của người này, bọn đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông kích động, hào hứng tiến lên đón tiếp. 

 Người vừa tới một thân mang trường bào Thiên Duyệt, rõ ràng đó là đệ tử thân truyền Thiên Nhạc Thánh Tông. Đối với các đệ tử thân truyền của Thiên Nhạc Thánh Tông, Tiêu Trần chỉ biết mỗi Từ Thiên Trạch, nhưng mà thật đáng tiếc, người mới vừa đến thành Trấn Phong này, tất nhiên không phải là Từ Thiên Trạch. Mà là người có tên là Lưu Thiên Minh, từ trong miệng Cố Mộ, Tiêu Trần biết được, Lưu Thiên Minh này được xếp thứ mười trong Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Nhạc Thánh Tông. 

 Mới nhìn thoáng qua, Tiêu Trần đã thu hồi ánh mắt, tất nhiên cũng không cảm thấy quá hứng thú đối với Lưu Thiên Minh. 

 Sau khi trải qua chuyện của  m Thánh Tông, tầm mắt của Tiêu Trần không còn bị giới hạn tại vị trí đệ tử thân truyền nữa. Trong lòng Tiêu Trần, Thánh Tử của Cổ Thánh Tông mới là mục tiêu của chính mình, bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có đủ năng lực đi gặp mặt trực tiếp với  m Thánh Tông, từ đó có thể cứu được Cố Linh Dao. 

 Giống như mặt trăng được vây quanh bởi các ngôi sao đi ra từ trong truyền tống trận, Lưu Thiên Minh được các đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông vây xung quanh. Đi nhanh về phía này, nhưng mà vừa lúc nhìn thấy Trương Minh Phong giống như bị đánh đang quỳ rạp trên đất y hệt con chó chết, Lưu Thiên Minh nhíu mày nói. 

 “Trương sư đệ, ngươi bị làm sao vậy?” 

 Trương Minh Phong này vừa hay lại là chó săn của Lưu Thiên Minh, cho nên khi thấy Trương Minh Phong bị người khác đánh, đương nhiên trong lòng Lưu Thiên Minh cũng cảm thấy khó chịu. 

 Nghe thấy câu hỏi của Lưu Thiên Minh, Trương Minh Phong lập tức khóc lóc kể lể, từ trong miệng hắn, Tiêu Trần nghiễm nhiên biến thành một kẻ ỷ thế ăn hiếp người, là một tên tiểu nhân âm thầm đánh lén. 

 Theo như lời nói của Trương Minh Phong, trước kia Tiêu Trần và bản thân mình có chút thù hận. Lần này gặp nhau, hắn cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ, nhưng không ngờ rằng, Tiêu Trần vậy mà lại đột nhiên đánh lén hắn, bất ngờ không kịp phòng thủ, cho nên hắn mới bị Tiêu Trần đánh lén thành công. 

 Trương Minh Phong không có ý định hạ thấp giọng nói, cho nên khi hắn nói, Tiêu Trần và Cố Mộ dĩ nhiên cũng nghe được. Chẳng qua về việc này, ngay cả giải thích Tiêu Trần cũng lười giải thích, thậm chí khi Cố Mộ kế bên muốn mở miệng nói chuyện, cũng bị Tiêu Trần ngăn lại. 

 Trong suy nghĩ của Tiêu Trần, loại người giống như Trương Minh Phong, ngươi cùng hắn nói nhiều cũng như đàn gảy tai trâu thôi. Hơn nữa kẻ hèn Lưu Thiên Minh, đáng để bản thân mình đi giải thích sao? Để cho hắn muốn nghĩ sao thì nghĩ đi. 

 Dưới mấy lời giả dối của Trương Minh Phong, ánh mắt Lưu Thiên Minh rất nhanh rơi xuống trên người Tiêu Trần. Thấy vậy, trong mắt Trương Minh Phong hiện lên một tầng đắc ý, trong lòng thầm nghĩ. 

 "Tiêu Trần, để ta xem lần này ngươi có còn sống được hay không. Lưu sư huynh chính là đệ tử thân truyền, chút nữa ta sẽ khiến Lưu sư huynh đánh ngươi đến răng rơi đầy đất." 

 Đối diện với ánh nhìn chăm chăm của Lưu Thiên Minh, sắc mặt Cố Mộ có chút khó coi. Hắn tuy là đệ nhất đệ tử hạch tâm Thiên Nhạc Thánh Tông, nhưng lại không phải là đối thủ của Lưu Thiên Minh. Hiện tại Lưu Thiên Minh tất nhiên là tin lời của Trương Minh Phong, nhất thời Cố Mộ cũng cảm thấy lo lắng. 

 Ngược lại, khi Tiêu Trần đối diện với ánh mắt Lưu Thiên Minh, sắc mặt cũng không thay đổi, nhàn nhạt đối diện. Mãi cho đến khi Lưu Thiên Minh đi đến trước mặt mình, Tiêu Trần vẫn thản nhiên như cũ. 

 Hai người bốn mắt nhìn nhau, mà các đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông cũng bắt đầu xôn xao tụ lại. Thậm chí các đệ tử của các tông môn xung quanh cũng lộ vẻ tò mò, quay đầu nhìn về hướng này. 

 Không khí càng lúc càng thêm khẩn trương, lúc này Cố Mộ nói với Lưu Thiên Minh: "Lưu sư huynh, việc này không phải Trương…" 

 Cố Mộ muốn giải thích vài câu giúp Tiêu Trần, nhưng mà hắn còn chưa nói xong đã bị Lưu Thiên Minh trực tiếp cắt ngang: "Chỗ này không đến lượt ngươi được nói chuyện." 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận