Trên đường đi biết được sự việc của thánh bộc từ lời của Trần Dục, trong lúc nói chuyện phiếm, ba người cũng đã đi tới hậu viện của phủ thành chủ ở bên trong một vườn hoa.
Nơi này chính là nơi ở của Trần Dục, là một Thánh Tử, đãi ngộ của hắn tất nhiên cao hơn của mình rất nhiều, không chỉ là một người ở một gian phòng mà là một người được ở hẳn một gian tiểu viện.
Không nói thêm gì, Y Tự rất tự giác đi vào phòng bếp tìm đồ ăn, mà Tiêu Trần thì ngồi xuống đình bên trong vườn hoa dưới sự nhiệt tình chiêu đãi của Trần Dục.
Từ miệng Trần Dục, Tiêu Trần biết được rất nhiều chuyện liên quan tới Thánh Tử Thánh nữ, đương nhiên những chuyện này đều là những chuyện rất dễ hiểu, cho dù Trần Dục không nói thì sau này sớm muộn Tiêu Trần cũng sẽ biết.
Theo như lời của Trần Dục, Thánh Tử Thánh nữ không chỉ nắm giữ thánh bộc, đồng thời ở trong Cổ Thánh Tông, những Thánh Tử Thánh Nữ còn thật sự nắm giữ đại quyền trong tay, không giống với đệ tử thân truyền thực ra chỉ có một cái danh hiệu còn lại không có quyền lực gì.
Bây giờ trong Cổ Thánh Tông tổng cộng có Tứ Đại Thánh Tử, Trần Dục là một trong số đó, mà Cổ Thánh Tông lại phân đông đảo đệ tử trong tông môn ra thành tứ phương Thánh cung.
Bên trong mỗi một tòa Thánh cung đều có có đệ tử, chấp sự, bốn đại Thánh Tử chính là chủ nhân của mỗi tòa Thánh cung.
Có thể nói bên trong Cổ Thánh Tông, bốn đại Thánh Tử chưởng quản bốn Đại thánh cung, ngoại trừ Thánh giả thì những người còn lại đều phải nghe theo hiệu lệnh của Thánh Tử, đây mới thật sự là đại quyền, bởi vậy cũng có thể nhìn ngay ra được sự chênh lệch rất lớn giữa Thánh Tử và đệ tử thân truyền, tùy tiện tìm một tên thánh bộc của Thánh Tử thì đều là đệ tử thân truyền.
Hơn nữa số thánh bộc của Thánh Tử vậy mà không hạn chế số lượng, hoàn toàn là dựa vào tính cách của mỗi người, như Trần Dục thì vì hắn ngại phiền phức, vì vậy nên chỉ có một mình Y Tự là thánh bộc, mà Vân Loan thì có bốn vị, thậm chí Trần Dục còn nói cho Tiêu Trần biết trong Cổ Thánh Tông có một vị Thánh Tử, vậy mà số thánh bộc của hắn có đến hơn mười vị, đồng thời mỗi vị đều có chiến lực cấp bậc của đệ tử thân truyền.
Hiểu biết về Thánh Tử Thánh Nữ càng thêm sâu sắc, sau một bữa rượu này Tiêu Trần biết thêm được không ít, nhưng Trần Dục lại bởi vì không uống đủ rượu mà hết sức buồn bã, tuy nhiên cho dù hắn có khóc lóc cầu xin đến mức nào thì Y Tự cũng không đồng ý, cuối cùng Trần Dục đành phiền muộn tiễn Tiêu Trần khỏi phủ thành chủ, lúc này hai người mới tách ra.
Từ nơi ở của Trần Dục trở về, hôm nay được Cuồng Ly Thánh Giả triệu kiến, Tiêu Trần đã hiểu rất rõ nhiệm vụ của bản thân mình trong trận chiến này là gì, đồng thời sau khi trở về chỗ ở, Tiêu Trần phát hiện ra ba người trưởng lão Bán Thánh kia của Thiên Phong Thánh Tông cũng đã bị gọi đến phủ thành chủ.
Hiển nhiên là bọn họ cũng có nhiệm vụ của mình.
Từ võ giả bình thường đến đệ tử bình thường của các Đại Thánh Tông rồi đệ tử hạch tâm, chấp sự, trưởng lão Bán Thánh, cuối cùng là đến cả Thánh giả, mỗi một tầng võ giả cũng đều có nhiệm vụ riêng của mình, mà giờ này khắc này, các chư vị Thánh giả chỉ e cũng đều đã nói rõ ràng nhiệm vụ của bọn họ cho tất cả mọi người.
Một khi chiến đấu bắt đầu, đám người kia chỉ cần dựa theo sắp xếp từ trước khi chiến đấu mà làm tốt nhiệm vụ của chính mình là được, còn những việc khác thì tất nhiên sẽ có những người khác xử lý.
Đã không phải là lần đầu tiên trải qua trận đại chiến mấy triệu người như vậy, ở Thiên Thần lục địa, Tiêu Trần đã từng tự mình trải qua một chiến dịch có quy mô lớn như vậy.
Chỉ là quy mô lần này rõ ràng lớn hơn rất nhiều so với Thiên Thần lục địa khi đó, dù sao chỉ tính số người cấp bậc Thánh giả tham gia, phe nhân loại đã có hơn năm vị, mà ở trận chiến kia của Thiên Thần lục địa, đến cuối cùng thì cũng chỉ có hai vị Thánh giả chiến đấu.
Từng trải qua trận đại chiến như vậy, vì vậy cho nên Tiêu Trần hoàn toàn đồng ý với sắp xếp của các vị Thánh giả, dù sao trong một trận đại chiến có quy mô như vậy, bất kỳ người nào chỉ dựa vào sức của bản thân đều không thể thay đổi được tình thế, trừ khi thực lực của ngươi đã đạt đến cấp độ uyên thâm huyền diệu kia.
Nếu không thì nhất định phải hiểu cần hợp tác, mỗi người giữ đúng vị trí của mình, mỗi người đều hoàn thành nhiệm vụ của mình, như vậy trận chiến này cũng sẽ không thua, vì vậy nên Tiêu Trần hiểu rất rõ ràng rằng một khi chiến tranh xảy ra, mục tiêu cũng mình chỉ có một, đó chính là ngăn cản Thánh Huyết Phong Quỷ, còn những việc khác thì không có liên quan gì đến mình, cũng không thể giúp đỡ gì được.
Thời gian trôi qua từng ngày, theo sự thay đổi của thời gian, bầu không khí trong thành Trấn Phong cũng càng ngày càng khẩn trương, hơi thở gấp gáp bao phủ toàn bộ thành Trấn Phong.
Mà sau khi tin tức Phong Quỷ tập kích truyền ra ròng rã nửa tháng, vào một buổi sáng sớm, trên bầu trời có mưa phùn rả rích bay xuống lất phất, mây đen dày đặc bao phủ đất trời.
Mây đen che chắn tầm nhìn mang cho người ta một loại cảm giác cực kì đè nén, hôm nay là một ngày mây đen dày đặc, mà cũng chính là ở một ngày như thế này, thành Trấn Sơn trong sự khẩn trương đã yên ổn được nửa tháng rốt cục thức tỉnh, theo từng nhịp tiếng trống trận vang lên, toàn bộ thành Trấn Sơn lắc mình biến hoá, trở thành một cỗ máy chiến tranh.
Dựa theo sắp xếp từ trước khi chiến đấu, dưới sự đánh dấu từ những tiếng trống trận chấn động trời đất, từng đội từng đội võ giả trên đường theo thứ tự phi nước đại, bên trên bầu trời, trên mặt đất, khắp nơi đều là hình bóng của võ giả nhân loại.
Ở trên bức bên tường thành đối diện với Phong Nguyên không ngừng có võ giả đến tụ tập, tường thành vốn rất rộng lớn lúc này đã chật đầy những người là người.
Võ giả bình thường cùng với các đệ tử bình thường của Đại Thánh Tông, sắc mặt từng người kiên định đứng ở trên tường thành, mà ở phía trên bọn họ là các đệ tử hạch tâm của các tông và chấp sự đang đứng lơ lửng trên không, mà ở phía trên nữa là Bán Thánh, cùng với đệ tử thân truyền Tiêu Trần.
Từ dưới lên trên tổng cộng có ba tầng phòng tuyến, là trận tuyến được dựng lên để đối phó với sự tập kích từ Phong Quỷ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!