Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Đối diện với Hồ Phi, Trần Dục chỉ cảm thấy rất phiền não, cũng không biết nguyên nhân có phải bát tự không hợp hay không, mặc dù đều là Thánh tử Cổ Thánh Tông, nhưng Trần Dục và Hồ Phi chưa hề có tiếng nói chung, lúc sống chung cùng một chỗ, lại càng không có chủ đề chung, hai người mà ở cùng một chỗ thì chính là ông nói gà bà nói vịt. 

 Thật xung khắc giống như nước với lửa, mà điều này hiển nhiên có liên quan tới tính cách hai người bọn họ, Trần Dục thì không tập trung, không tim không phổi, không theo đuổi đối với tất cả chuyện thắng bại, thậm chí ngay cả hoàn thành nhiệm vụ của Cổ Thánh Tông sắp xếp, Trần Dục cũng đều làm qua loa cho xong chuyện, hiếm khi liều mạng đi cùng người khác. 

 Mà trái lại Hồ Phi lại hoàn toàn khác biệt, Hồ Phi rất muốn chiến thắng, hơn nữa lại càng vô cùng khát vọng chiến đấu, hoàn toàn có thể nói đây là một người cuồng chiến đấu. 

 Đối mặt với bất kì một cuộc chiến nào, cho dù đối phương chỉ là một võ giả Vấn Đạo Cảnh nhỏ bé, Hồ Phi cũng đều dùng toàn lực ứng phó, theo lời của Hồ Phi nói, đó chính là tôn trọng trong chiến đấu. 

 Hoàn toàn là hai tính cách trái ngược nhau, cũng tạo ra mối quan hệ không thể hoà hợp giữa hai người. 

 Nghe thấy lời nói có chút giễu cợt của Hồ Phi, Trần Dục bất đắc dĩ cười khổ không nói thêm gì, đã sớm biết tên cuồng chiến đấu này sẽ nói như vậy. 

 Chỉ có điều, Trần Dục cứ muốn lấp liếm cho qua như vậy, nhưng Hồ Phi hiển nhiên không có ý định làm như ý nguyện của hắn, dừng một chút, Hồ Phi tiếp tục mở miệng nói. 

 “Ta trực tiếp giết con Thánh Huyết Phong Quỷ trực hệ mạnh mẽ này, nếu như ngươi còn không phân rõ thắng bại, vậy thì ta sẽ liên thủ với nó bao vây tấn công ngươi.” 

 Ngay khi Hồ Phi nói ra lời này, Trần Dục thiếu chút nữa phun một ngụm lão huyết ra ngoài, đây là ý gì? Bắt phải làm những việc không thể làm được hả? Muốn cùng với Ô Hoàn liên thủ bao vây tấn công hắn? Tên Hồ Phi này không phân biệt được địch ta nữa à. 

 Bất đắc dĩ tức giận trong lòng, nhưng Trần Dục cũng không nghi ngờ lời nói Hồ Phi chút nào, cái tên này chính là một người điên, chuyện gì cũng có thể làm được. 

 “Này, ta nói Hồ Phi, chúng ta là huynh đệ đồng môn, ngươi...” 

 “Cho nên, nếu như ngươi không muốn bị ta liên thủ với Hòa Phong Quỷ vây giết, thì mau chóng giải quyết đối thủ của mình đi, với thực lực của ngươi, trận đấu kéo dài mà không có kết thúc như vậy, ngươi cho rằng ta không biết tại sao?” 

 Hoàn toàn không cho Trần Dục có cơ hội nói chuyện, Hồ Phi trực tiếp ngắt lời, sau đó Hồ Phi thu hồi ánh mắt, lại lần nữa rơi trên người Ô Kỵ, trên người lập tức bộc phát ra một luồng chiến ý ngất trời. 

 “Lần cuối cùng ta chiến đấu với Thánh Huyết Phong Quỷ trực hệ là năm năm trước, hi vọng ngươi đừng để ta thất vọng.” 

 Chiến ý lẫm liệt trong mắt nhìn chằm chằm Ô Kỵ, Hồ Phi thản nhiên nói. 

 Vừa nói Hồ Phi tiện tay dùng một luồng khí mạnh đánh bay Tiêu Trần ra ngoài, đồng thời tiếng nói lãnh đạm kia truyền tới tai Tiêu Trần. 

 “Người mất đi năng lực chiến đấu, cũng đừng ở đây làm vướng tay vướng chân.” 

 Trước khi trận chiến nổ ra, Hồ Phi ngang ngược đưa Tiêu Trần về bên trên tường thành Trấn Phong, nói là làm, có điều chính xác hơn là hắn trực tiếp đánh bay Tiêu Trần trở về. 

 Ngã mạnh xuống ở trên tường thành, thân thể Tiêu Trần vốn đang bị thương nặng, lại thêm rét vì tuyết lại lạnh vì sương, sương cốt dường như gãy mất mấy cái, bộ dạng hung dữ mắng. 

 “Tên kia, chẳng lẽ không biết đối xử nhẹ tay một chút với những người đang bị thương hay sao?” 

 Tức giận mắng, có điều Tiêu Trần vẫn cố nén đau nhức dữ dội cố gắng đứng dậy, dựa người vào tường thành, ánh mắt nhìn về phía vị trí của Hồ Phi. 

 Một luồng chiến ý bộc phát trên người Hồ Phi khiến cho Tiêu Trần hết sức kinh hãi, hắn chưa bao giờ cảm giác được ai có chiến ý mãnh liệt như thế, loại chiến ý kia, dường như là muốn chiến đấu với trời đất. 

 Lúc Hồ Phi đưa Tiêu Trần đi, cùng lúc đó, Ô Kỵ cũng lấy lại tinh thần, lạnh lùng nói. 

 “Hừ, cho dù là một Thánh Tử tới vậy thì đã sao, ngươi cho rằng có thể giết được ta sao? Sức chiến đấu của mọi người đều như nhau, cùng lắm là không ai làm gì được ai.” 

 Biết rằng với sự xuất hiện của Hồ Phi, kế hoạch của Ô Hoàn đã hoàn toàn thất bại, có điều dù thất vọng nhưng Ô Kỵ không lo lắng quá nhiều, từ trận chiến giữa Ô Hoàn và Trần Dục, Ô Kỵ cũng nhìn ra, khí thế hay thực lực của Thánh tử loài người với những Thánh Huyết Phong Quỷ trực hệ bọn nó cũng không chênh lệch quá lớn, hai bên chiến đấu ác liệt, kết quả chính là người này cũng không thể làm gì được người kia. 

 Chỉ có điều, lời nó vừa nói ra, Hồ Phi đối diện lại lộ ra một nụ cười hờ hững nói. 

 “Sức chiến đấu của chúng ta? Ta cũng không nhớ rõ là ta đã cho ngươi từng thấy thực lực của ta, ngươi thật sự cảm thấy ngươi có thể hiểu rõ Thánh Tử loài người chúng ta sao? Ngươi thật sự cho rằng Thánh Huyết Phong Quỷ trực hệ kia chiến đấu ác liệt với Trần Dục có thể kiên trì tới bây giờ là bởi vì thực lực của hắn rất mạnh sao?” 

 Hồ Phi liên tục hỏi mấy câu, nghe vậy, trong mắt ô Kỵ lóe lên một tia nghi ngờ, không biết Hồ Phi có ý gì, nhưng rất nhanh, Hồ Phi đã dùng sự thực đưa ra đáp án. 

 Chỉ thấy khi thanh âm vừa rơi xuống, trên người Hồ Phi chợt bộc phát ra một luồng khí tức kinh khủng, cùng lúc đó, một luồng Ý Cảnh chi lực giống như xuyên thủng đất trời cũng phóng lên tận trời. 

 Uy lực của Ý Cảnh chi lực này mạnh tới nỗi Tiêu Trần ở trên tường thành cũng có thể cảm nhận được rõ ràng, đồng thời sắc mắt thay đổi, Tiêu Trần cũng không tử chủ nhẹ giọng thì thào nói. 

 “Cấp bậc Thương Ý Đại Viên Mãn.” 

 Trên người Hồ Phi bỗng nhiên bộc phát ra Ý Cảnh chi lực đó chính là Thương Ý, hơn nữa còn đạt tới cấp độ Đại Viên Mãn, phải biết là, để đạt tới cấp độ Ý Cảnh chi lực Đại Viên Mãn, đây đã là chuyện kinh khủng không thể nào hình dung được. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận