Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Chí bảo tuyệt thế như hồ Thiên Linh đối với bất kỳ võ giả nào, cho dù là Thánh giả thì cũng sẽ có lực hấp dẫn khó có thể nói thành lời. Không khoa trương chút nào mà nói, một hồ Thiên Linh đủ để cho phụ tử trở mặt, huynh đệ thành thù. 

 Đó là thứ bảo vật mà ai ai cũng muốn, thế nhưng trong lòng Tiêu Trần cũng có một số thứ mà cho dù thiên địa chí bảo nào cũng không thể sánh bằng, đó chính là tình nghĩa. 

 Bao nhiêu năm qua, bằng hữu của Tiêu Trần không nhiều lắm, thậm chí có thể nói là rất ít, chỉ có mấy người như vậy, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc Tiêu Trần là một người không trọng tình nghĩa. Hoàn toàn ngược lại, đây thật sự là biểu hiện trọng tình của Tiêu Trần. 

 Bởi vì coi trọng tình nghĩa nên để Tiêu Trần công nhận và tán thành một người rất khó. Mà một khi được Tiêu Trần khẳng định, tuy rằng Tiêu Trần không đến mức móc tim móc phổi đối với hắn nhưng tuyệt đối là dốc hết tấm lòng. 

 Trong mắt Tiêu Trần, vì người bên cạnh mình, đừng nói là một cái hồ Thiên Linh, bảo vật trân quý hơn hắn cũng có thể buông tha. 

 Cũng bởi vì thế, từ đầu đến cuối Tiêu Trần đều không có bất kỳ suy nghĩ gì đối với hồ Thiên Linh này. 

 Lúc này nghe nói Tiêu Thánh nói muốn chia năng lượng trong hồ Thiên Linh cho mình một ít, cho dù Tiêu Trần không tìm hiểu kĩ về hồ Thiên Linh nhưng hắn cũng biết, đối với bản thân hắn, đó quả thực là cơ duyên trời ban. 

 Hơn nữa, nghe Tiêu Thánh nói thì hắn còn có thể trợ giúp mình luyện hóa năng lượng trong hồ Thiên Linh, việc này càng khiến Tiêu Trần cảm động hơn nữa. 

 Thấy Tiêu Trần không nói gì một hồi lâu, Tiêu Thánh cũng đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì, hắn ta cười mắng một tiếng: “Ta nói tiểu tử ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy? Nhanh ghi nhớ phương pháp ta dạy ngươi, bằng không ngươi chỉ có thể nhìn không chỗ hồ Thiên Linh này mà thôi.” 

 Cười to một tiếng, sau đó, Tiêu Thánh nói tỉ mỉ phương pháp luyện hóa hồ Thiên Linh cho Tiêu Trần nghe. 

 Với tu vi của Tiêu Trần, muốn luyện hóa hồ Thiên Linh không chỉ cần Tiêu Thánh trợ giúp mà trong toàn bộ quá trình, Tiêu Trần đều phải dựa theo phương pháp của Tiêu Thánh mà tiến hành. Một khi có sai lầm gì, năng lượng trong hồ Thiên Linh cũng đủ để khiến Tiêu Trần nổ tung chỉ trong nháy mắt. 

 Không giải thích quá nhiều với Tiêu Trần, cũng không có nói mấy lời sáo rỗng, Tiêu Thánh chỉ nói phương pháp luyện hóa hồ Thiên Linh một cách chi tiết, sau đó hắn để Tiêu Trần tự mình suy ngẫm. Còn Tiêu Thánh thì đi tới trước hồ Thiên Linh, hắn vung tay chém một nhát, một hồ Thiên Linh hoàn chỉnh trong nháy mắt đã bị chia làm hai. 

 Một phần tám phần mười, một phần hai phần mười, trong đó phần lớn là Tiêu Thánh dùng để phục sinh, mà phần nhỏ là cho Tiêu Trần. 

 Đừng cảm thấy Tiêu Thánh nhỏ nhen, hắn để cho Tiêu Trần hai phần hồ Thiên Linh, đây đã là cực hạn mà Tiêu Trần có thể chịu đựng được. 

 Linh khí trong hồ Thiên Linh vô cùng nồng đậm, Tiêu Trần có thể luyện hóa hai phần mười trong đó đã là nghịch thiên rồi, nếu không có Tiêu Thánh ở bên cạnh hỗ trợ thì chuyện này tuyệt đối không thể nào. 

 Chừa lại hai phần hồ Thiên Linh cho Tiêu Trần, Tiêu Thánh lập tức luyện hóa tám phần hồ Thiên Linh còn lại. 

 Thật ra nếu nói là luyện hóa thì không bằng nói là Tiêu Thánh dung hợp tàn hồn của mình và hồ Thiên Linh thành một, lợi dụng năng lượng của hồ Thiên Linh củng cố tàn hồn của mình không bị tiêu tán. 

 Bởi vì không phải luyện hóa cho nên đối với Tiêu Thánh mà nói, đây cũng không phải là một khó khăn. Tàn hồn của Tiêu Thánh chậm rãi bay về phía hồ Thiên Linh, sau đó rơi thẳng xuống hồ Thiên Linh. Ngay sau đó, hồ Thiên Linh nhanh chóng sôi trào, nước hồ vây quanh Tiêu Thánh không ngừng xoay tròn. 

 Trong lúc xoay tròn, tám phần hồ Thiên Linh không ngừng tràn vào trong tàn hồn của Tiêu Thánh, bảo vệ luồng tàn hồn tựa như chất dinh dưỡng không ngừng tẩm bổ giúp Tiêu Thánh phục sinh. 

 Chỉ cần hai ngày là Tiêu Thánh đã dung hợp xong tám phần hồ Thiên Linh, dù sao cũng không phải luyện hóa, cho nên mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. 

 Tiêu Thánh  hấp thu hết tám phần hồ Thiên Linh vào trong cơ thể, tàn hồn cũng trở nên rõ nét rất nhiều, thoạt nhìn cũng không khác gì người sống, chẳng qua nếu cảm nhận cẩn thận thì có thể thấy trên người Tiêu Thánh không có chút sinh khí nào. 

 Trên mặt hắn ta vẫn trưng một nụ cười yếu ớt như trước, sau khi hấp thu hết tám phần hồ Thiên Linh, luồng tàn hồn này của Tiêu Thánh có thể tồn tại thêm ít nhất trăm năm nữa. Đương nhiên, đây chỉ là thời gian ước tính với điều kiện hắn ta không vận dụng lung tung lực lượng của tàn hồn. Nếu như hắn vận dụng thì thời gian trên nhất định sẽ ngắn lại. 

 Nói một cách nghiêm chỉnh, tình trạng hiện tại của Tiêu Thánh vô cùng kỳ lạ. Nhờ có hồ Thiên Linh, có lẽ là bây giờ Tiêu Thánh là một tồn tại giữa sống và chết. Dù sao thì một luồng tàn hồn của Thánh giả cũng không có khả năng tồn tại trăm năm trên đời. 

 Tiêu Thánh đã thành công. Cùng lúc đó, sau khi trải qua hai ngày chuẩn bị thì Tiêu Trần cũng đã điều chỉnh trạng thái bản thân đạt đến mức đỉnh phong. 

 Tiêu Thánh chắp hai tay sau lưng đi tới trước mặt Tiêu Trần, cười khẽ nói: “Chuẩn bị xong rồi?” 

 Nghe Tiêu Thánh hỏi, Tiêu Trần gật đầu. Nhưng nhìn từ bề ngoài thì có thể nhìn ra, lúc này Tiêu Trần hoàn toàn khác hắn của mấy hôm trước, tình huống có vẻ tốt hơn rất nhiều, Tiêu Thánh cũng âm thầm yên lòng. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận