Chuyện xảy ra hôm nay thật sự khiến Đường gia vô cùng chấn động. Bốn gã hộ vệ Đạo Môn Cảnh đuổi giết Tiêu Trần cuối cùng lại bị Tiêu Trần giết ngược lại một người, ba người khác có thể nói là hốt hoảng mà chạy.
Thời gian ngắn ngủi hơn một tháng còn chưa tới hai tháng, Tiêu Trần đã đột phá từ Chứng Đạo Cảnh lên đến Vấn Đạo Cảnh, tiến bộ như vậy thật sự đã vượt qua dự đoán của tất cả mọi người.
Lúc này nghe thấy Đường Thiên Thành nói, Đường Mông cũng dời ánh mắt nhìn về phía hắn ta. Đó là nhi tử mà Đường Mông kiêu ngạo nhất, ông ta có kỳ vọng rất cao đối với Đường Thiên Thành. Mà Đường Thiên Thành cũng không khiến ông ta phải thất vọng, ít nhất một đường đi tới này Đường Thiên Thành không hề thẹn với bất cứ một ai của Đường gia chân long.
Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của Đường Mông, so với sắc mặt khó coi của mấy người xung quanh, Đường Thiên Thành lộ ra mười phần trấn tĩnh, thậm chí có thể nói là lãnh đạm.
Giống như đối với chuyện Tiêu Trần đột phá Đường Thiên Thành cũng không để ở trong lòng, trong mắt hắn ta tràn đầy tự tin.
So với Đường Thiên Thành tự tin thì lòng của Đường Mông lại tràn ngập lo lắng, sắc mặt có chút ngưng trọng nói: “Thiên Thành, tiểu súc sinh Tiêu Trần này đã đột phá Đạo Môn Cảnh, ngươi tự mình ra tay có quá nguy hiểm hay không? Hay để vi phụ phái người trực tiếp giết hắn đi. Không phải hắn là Đạo Môn Cảnh sao, vậy lần này cha để cho mấy vị trưởng lão ra tay, ta không tin hắn có thể đánh bại trưởng lão của Đường gia ta.”
Ông ta có chút lo lắng Đường Thiên Thành không phải là đối thủ của Tiêu Trần, dù sao thì tu vi hiện tại của Đường Thiên Thành cũng chỉ là Đạo Môn Cảnh tiểu thành. Mặc dù chiến lực rất mạnh, hơn nữa hắn ta còn ngưng tụ ra Ngũ Lăng đạo môn, chỉ có điều hiển nhiên là Tiêu Trần cũng không phải nhân vật bình thường. Vì thế nên Đường Mông không quá đồng ý để cho Đường Thiên Thành đi mạo hiểm.
Nhưng đối mặt với lo lắng của Đường Mông, Đường Thiên Thành không để ý mà chỉ khẽ mỉm cười nói:
“Phụ thân không cần băn khoăn, đối với nhi tử mà nói muốn giết chết Tiêu Trần là chuyện dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, nếu phụ thân để những người khác đi giết Tiêu Trần thì Thiên Phong Thánh Tông bên kia cũng không tiện bàn giao, vẫn là để nhi tử tự mình động thủ thì hơn.”
Đối với chuyện giết chết Tiêu Trần Đường Thiên Thành có lòng tin tuyệt đối, dù sao Tiêu Trần cũng đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông, nếu chết hoặc bị thương ở trên tay những người khác thì khi Thiên Phong Thánh Tông truy cứu, quả thật Đường gia sẽ khó thoát khỏi tội trạng. Nhưng nếu do Đường Thiên Thành hắn động thủ thì Thiên Phong Thánh Tông sẽ không có lời nào để nói, chẳng lẽ Thiên Phong Thánh Tông còn định tới Cổ Thánh Tông đòi người hay sao?
Người thích hợp nhất để giết chết Tiêu Trần ngoài Đường Thiên Thành ra thì không còn ai khác. Nghe nhi tử nói lời này, Đường Mông rơi vào trầm mặc, lời này của Đường Thiên Thành cũng không phải không có đạo lý. Chỉ là sau khi trải qua việc ngày hôm nay, Đường Mông có chút lo lắng, nếu Đường Thiên Thành không phải là đối thủ của Tiêu Trần thì làm sao bây giờ?
Trầm tư nửa ngày, cuối cùng Đường Mông nhìn về phía Đường Thiên Thành nói với vẻ mặt ngưng trọng: “Thiên Thành, ngươi có nắm chắc việc giết chết Tiêu Trần không?”
Một đứa con trai đã chết, Đường Mông không muốn Đường Thiên Thành lại tiếp tục mạo hiểm. Đối mặt với nghi vấn của Đường Mông, Đường Thiên Thành không hề nghĩ ngợi khẽ cười trả lời:
“Phụ thân yên tâm, hài nhi nhất định sẽ tự tay đâm chết Tiêu Trần, báo thù cho đệ đệ.”
Lời này của Đường Thiên Thành mười phần phấn khích, tuy nói ngắn ngủi hơn một tháng Tiêu Trần đã đột phá Đạo Môn Cảnh thì thế nào, hiện tại Đường Thiên Thành chỉ cảm thấy Tiêu Trần ở bên trong Phong Nguyên đã gặp được duyên cơ gì đó.
Nhưng dù Tiêu Trần có đột phá Đạo Môn Cảnh thì thế nào? Nên biết rõ Đường Thiên Thành hắn cũng không phải võ giả Đạo Môn Cảnh bình thường. Với tư cách là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông, thực lực của Đường Thiên Thành không phải võ giả bình thường là có thể so sánh được.
Cũng đều là tu vi Đạo Môn Cảnh, hơn nữa tu vi của Đường Thiên Thành lại là Đạo Môn Cảnh tiểu thành, so với Tiêu Trần còn cao hơn một tiểu cảnh giới. Mà Tiêu Trần chẳng qua cũng chỉ là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông, còn Đường Thiên Thành hắn chính là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông đấy, không có lý do gì mà hắn lại không phải là đối thủ của Tiêu Trần được.
Đường Mông thấy hắn tràn đầy tự tin thì cũng gật đầu nói: “Tốt, nhưng mà Thiên Thành, ngươi không thể chủ quan khi đối phó với Tiêu Trần.”
Đã đáp ứng với Đường Thiên Thành nhưng Đường Mông vẫn mở miệng nhắc nhở. Nghe vậy, Đường Thiên Thành không để ý khẽ gật đầu, sau đó rời khỏi đại sảnh, trong lòng thầm cười lạnh nói:
“Tiêu Trần, ngày mai ta sẽ lập tức lấy mạng ngươi, để ngươi biết rõ Đường gia ta không phải ai cũng có thể trêu chọc.”
Trong lúc Đường Thiên Thành muốn đích thân động thủ đối phó Tiêu Trần thì trận chiến giữa Tiêu Trần và hộ vệ Đường gia hôm nay cũng nhanh chóng truyền khắp ngõ ngách ở thành Trấn Phong. Một số người còn tra được nguyên nhân Đường gia cho người đánh Tiêu Trần là vì Tiêu Trần đã đánh chết Đường Thiên Bảo ở bên trong Phong Nguyên.
Trong lúc nhất thời, các đại gia tộc ở thành Trấn Phong đều âm thầm chú ý tới sự phát triển của tình thế. Dù sao Đường gia cũng là một trong tam đại gia tộc ở thành Trấn Phong, một cử động nhỏ của Đường gia cũng sẽ có ảnh hưởng to lớn đối với thành Trấn Phong.
Còn hai đại gia chủ cùng với Thành chủ cũng đã biết rõ ân oán giữa Đường gia và Tiêu Trần. Lúc này ở trong phủ Thành chủ, Cuồng Ly Thánh Giả ngồi ngay ngắn trong thư phòng, mặt lộ vẻ yếu ớt nhìn người chấp sự của Cổ Thánh Tông nói.
“Tiểu tử Tiêu Trần đột phá Đạo Môn Cảnh? Xem ra lần đi Phong Nguyên này hắn đã có thu hoạch rất lớn.”
“Đúng vậy, nhưng sự tình giữa Đường gia và Tiêu Trần vẫn có chút phiền toái. Đường gia sẽ không từ bỏ ý đồ, chúng ta không cần thiết phải ra mặt…”
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!