Lọc Truyện

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

 

 Mọi người nghe tiếng liền xoay lại, chỉ thấy một thanh niên đội mũ lưỡi trai, bảnh bao, sải bước đi tới. 

 Vừa trông thấy gương mặt quen thuộc kia, lập tức có người kêu lên. 

 "Là Diệp đại sư! Chẳng phải nói anh ấy bị trọng thương sao?" 

 Có người thì thào, chỉ thấy khó tin, kế đó lộ vẻ háo hức chờ xem kịch. 

 Chỉ cần là dân Giang Đô, cơ bản đều biết ân oán giữa Diệp Sở và nhà họ Diệp. 

 Biết ngay là sắp có trò hay. 

 Về phần người nhà họ Diệp, cả đám đã đờ người tại chỗ. 

 Vài kẻ nhát gan còn vô thức lùi lại. 

 Danh tiếng của Diệp Sở lúc này quá ghê gớm, bảo không sợ là nói dối. 

 Hướng Thiếu Khôn thì tò mò quan sát Diệp Sở, chẳng đến mức quá hoảng. 

 Dù Diệp Sở là cao thủ top 10 Hoàng Bảng, với nhà họ Hướng, cùng lắm cũng chỉ hơi dè chừng, chứ bảo sợ thì còn lâu. 

 Diệp Sở đi tới gần, ánh mắt quét qua người nhà họ Diệp, cuối cùng dừng ở Diệp Dật Không đang ngẩn ngơ như hóa đá. 

 "Tôi chưa chết, anh thất vọng lắm phải không?" 

 Diệp Dật Không há miệng mấy lần, rốt cuộc chẳng dám thốt ra câu nào. 

 Những người khác của nhà họ Diệp cũng im thin thít. 

 Diệp Sở lúc này, trong mắt họ, chẳng khác nào một ngọn núi không thể vượt qua. 

 Đỗ Linh Nhi cười khẩy: "Hơ… lúc trước kiêu căng hống hách vậy, tôi tưởng ghê gớm lắm, kết quả chỉ đến thế thôi sao?" 

 Vài người xem náo nhiệt cũng chỉ trỏ xì xào, đám hậu bối của nhà họ Diệp mặt mày lúc xanh lúc xám. 

 Diệp Dật Thần hít sâu, ép mình bình tĩnh, mặt gượng nặn ra một nụ cười: "Diệp Sở, em không sao thì tốt quá, bố mẹ mà biết chắc mừng lắm." 

 "Mừng?" Diệp Sở cười mỉa. "E là họ chỉ mong tôi chết thôi." 

 Diệp Dật Thần cố gắng giữ nụ cười: "Sao lại thế được, dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng là người một nhà." 

 "Thôi thôi." Diệp Sở xua tay. "Tôi là con ngoài giá thú, lại từng vào tù, chẳng dám có dây dưa gì với nhà họ Diệp." 

 Nụ cười trên mặt Diệp Dật Thần cứng lại. 

 Đám hậu bối nhà họ Diệp sắc mặt càng thêm khó coi. 

 Diệp Dật Phi nghiến răng: "Diệp Sở, đừng quá đáng. Anh cả đã nhún nhường rồi, mày còn muốn gì nữa?" 

 Diệp Sở lạnh nhạt mở miệng: "Nể tình trước kia, tôi sẽ không động vào các người. Xin lỗi Băng Uyển và cô Linh Nhi, rồi cút." 

 Mặt mày người nhà họ Diệp trầm xuống. Bắt họ xin lỗi hai người phụ nữ ngay giữa chốn đông người, việc này mà truyền ra, sau này còn dám gặp ai? 

 Thấy không khí căng như dây đàn, Hướng Thiếu Khôn bước ra. 

 "Anh, chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm. Mong anh nể mặt tôi, bỏ qua cho." 

 Diệp Sở liếc xéo: "Anh là cái thá gì? Cũng đòi tôi đây nể mặt? Mặt mũi của anh đáng giá lắm à?" 

 Mọi người thầm cảm thán: quả đúng là Diệp đại sư, dù đối mặt nhà họ Hướng cũng chẳng nhường chút thể diện nào. 

 Nụ cười trên mặt Hướng Thiếu Khôn chuyển thành u ám: "Anh, tôi biết anh có chút bản lĩnh, nhưng đừng quá ngạo mạn." 

 Diệp Sở khoanh tay ra sau, giọng điệu bá đạo: "Vậy anh định thế nào?" 

 "Mày…" Lửa giận bùng lên trong mắt Hướng Thiếu Khôn. 

 Là thiếu gia nhà họ Hướng, từ nhỏ ngậm thìa vàng lớn lên, hắn chưa từng chịu sỉ nhục thế này. 

 "Được, được, chuyện hôm nay nhà họ Hướng sẽ ghi lại. Hy vọng mày sau này đừng hối hận." 

 Gã gần như nghiến răng bật ra từng chữ, nói xong quay người định đi. 

 Chứ động tay với Diệp Sở ư? Đùa à, ra tay với một cao thủ Hoàng Bảng thì chỉ có tìm chết. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận