Lọc Truyện

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

 Cũng phải thôi, đổi là ai gặp phải chuyện như vậy, nhất thời làm sao mà chấp nhận nổi. 

 "Mẹ." Anh khẽ gọi một tiếng. 

 Hàn Mộng Quyên quay đầu lại, thấy Diệp Sở thì sắc mặt khẽ khá hơn: "Tiểu Sở, con đến rồi à." 

 Diệp Sở gật đầu, bước tới ngồi xuống cạnh bà: "Mẹ, chuyện này con đã biết rồi. Mẹ yên tâm, con đã giúp mẹ trừng trị Khương Hải Vân." 

 "Đừng nhắc tới cái tên đó." Hàn Mộng Quyên theo bản năng nhíu mày, nhưng rồi lại không nhịn được tò mò: "Trừng trị thế nào?" 

 Diệp Sở cũng không giấu giếm, kể khái quát lại mọi chuyện. 

 "Ban đầu con muốn trực tiếp lấy mạng hắn, nhưng nghĩ tới dù sao hắn cũng là chồng của mẹ, lại là cha của Quân Dao, rốt cuộc xử lý thế nào vẫn nên để mẹ quyết định." 

 Hàn Mộng Quyên khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. 

 Bà hoàn toàn không ngờ Khương Hải Vân đã nắm quyền khống chế cả tập đoàn Khương Thị, lập tức trên mặt hiện lên một tia tự giễu. 

 "Xem ra mấy năm nay đúng là mẹ mù mắt, vậy mà hoàn toàn không nhận ra Khương Hải Vân lại là loại người như thế." 

 Diệp Sở an ủi: "Mẹ, biết người biết mặt khó biết lòng, là tên đó che giấu quá giỏi, không thể trách mẹ được." 

 Hàn Mộng Quyên gật đầu, giờ bà cũng chỉ có thể tự an ủi mình như vậy. 

 Diệp Sở lại hỏi: "Mẹ thấy nên xử lý Khương Hải Vân thế nào? Nếu mẹ muốn, chỉ cần một câu thôi, con có thể lấy mạng hắn ngay." 

 Hàn Mộng Quyên nhất thời rơi vào trầm mặc, tuy Khương Hải Vân đã làm với bà chuyện còn chẳng bằng cầm thú. 

 Nhưng dẫu sao giữa hai người cũng có từng ấy năm tình cảm, bà không làm được tàn nhẫn như hắn. 

 Hơn nữa còn có Khương Quân Dao. 

 Nếu thật sự giết chết Khương Hải Vân, bà sợ rằng mình sẽ chẳng biết phải đối mặt với con gái ra sao. 

 Cuối cùng, bà thở dài một tiếng: "Con đã trừng trị hắn rồi, thì chuyện này coi như dừng ở đây đi." 

 Diệp Sở định nói lại thôi, nhưng rốt cuộc vẫn không thốt ra lời nào. 

 Sau đó, hai mẹ con lại trò chuyện thêm một lúc. Trong lúc đó, Hàn Mộng Quyên nói cho Diệp Sở biết Khương Quân Dao không lâu trước đã tỉnh lại, thương thế không còn đáng ngại, hơn nữa còn đã vào nội môn Nga Mi chuyên tâm tu luyện. 

 Nghe vậy Diệp Sở rất mừng, tính khi nào rảnh sẽ tới Nga Mi thăm cô ấy. 

 Được Diệp Sở an ủi, tâm trạng Hàn Mộng Quyên khá hơn không ít. 

 Sau đó, mấy người cùng nhau làm cơm trưa ăn. Ăn xong, thấy Diệp Sở chuẩn bị rời đi, Gia Cát Triết Nhã tò mò hỏi: "Anh đi đâu vậy?" 

 Diệp Sở thản nhiên nói: "Đi chuẩn bị một món quà, đến lúc đó còn mang tới dự đám cưới." 

 Gia Cát Triết Nhã lập tức hứng thú: "Quà gì?" 

 "Quan tài." Diệp Sở thong thả phun ra hai chữ, rồi hỏi tiếp: "Em có biết ở Kim Lăng chỗ nào bán quan tài không?" 

 Mắt Gia Cát Triết Nhã sáng rực, cảm thấy đến lúc đó cảnh tượng nhất định rất thú vị, bèn cười nói: "Biết chứ, chúng ta cùng đi." 

 "Được." 

 … 

 Kim Lăng, trong một trang viên xa hoa thuộc quận thành Tây. 

 Một thuộc hạ đang bẩm báo với Giang Nam Hổ: "Đại nhân, không lâu trước bên Giang Đô truyền tin tới, nói vị Diệp đại sư kia đã trở về, hơn nữa còn… còn…" 

 Nói đến đây, hắn ta có chút không dám nói tiếp. 

 Giang Nam Hổ nhíu mày: "Còn gì?" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận