Tiêu Dật mỉm cười.
"Anh Tiêu, mai mốt có vụ diệt Tiểu Quỷ Tử nữa nhất định phải gọi tôi nhé."
Thẩm Vi liền nói.
"Tôi chẳng cần biên chế, tôn chỉ chỉ có một: 'vì dân trừ hại'. Đất nước Hoa Hạ hùng cường sao có thể để bọn Nhật muốn làm gì thì làm!"
"Được." Tiêu Dật nhận lời.
Về đến công ty, nhìn Tiêu Dật tán dóc cười đùa với Từ Khải các kiểu, Thẩm Vi càng khâm phục.
Đúng là anh Tiêu đỉnh thật: giây trước giết người như ngóe, giây sau chuyện trò pha trò như không.
Cậu thì không làm được thế, tới giờ vẫn chìm trong nỗi sợ lẫn phấn khích vì chuyện chém bọn Nhật.
"Thẩm Vi, cậu muốn tiếp tục làm bảo an thì tự đi nói với sếp Tô."
Tán dóc đôi ba câu, Tiêu Dật quẳng lại một câu rồi quay về văn phòng.
"Thiếu gia Thẩm, cậu với anh Tiêu vừa đi làm gì thế?"
Từ Khải hạ giọng hỏi, thấy Thẩm Vi có gì đó là lạ.
"Bí mật, không tiết lộ được."
Thẩm Vi làm bộ thần bí.
"Không phải là đi club đấy chứ? Hàng xịn không?"
Mắt Từ Khải sáng lên.
"Xàm, còn kích thích gấp vạn lần đi club, sướng gấp vạn lần."
Thẩm Vi vỗ vai Từ Khải.
"Đừng hỏi nữa. Tôi đi gặp sếp Tô xin kéo dài thêm mấy ngày nghỉ đây."
Từ Khải nhìn vai Thẩm Vi, càng thêm tò mò.
Làm cái gì mà còn kích thích gấp vạn lần đi club, sướng gấp vạn lần nhỉ?
"Niềm vui của nhà giàu, đúng là ngoài sức tưởng tượng."
Từ Khải lầm bầm một câu rồi thôi, không nghĩ thêm.
Bên kia, Tiêu Dật về phòng làm việc, lục trong điện thoại ra một số.
"Đại nhân Diêm Vương?"
Điện thoại nối máy, bên kia vang lên một giọng sững sờ chẳng dám tin.
"Sao, tưởng tôi chết rồi à?"
Tiêu Dật nhàn nhạt nói.
"Không dám, không dám..."
Bên kia sợ phát khiếp.
"Đã không dám, sao việc tôi giao lại không làm cho đàng hoàng?"
Giọng Tiêu Dật lạnh đi.
"Đại nhân Diêm Vương, tôi vẫn đang lần theo tung tích Hắc Khi Hội mà. Sau đó có liên lạc với ngài nhưng không gọi được."
"Thế tra ra chưa?"
"Trụ sở chưa lần ra, nhưng phát hiện ba phân bộ."
"Ba chỗ? Ừ, cũng tạm. Tiếp tục bám sát."
"Rõ."
"Vài ngày nữa tôi sẽ cho người tìm anh, lúc đó tôi sẽ chỉ đạo cách làm."
"Vâng."
"Còn nữa, giúp tôi tra hành tung Onizuka Tarō, đặc biệt là đồ đệ của hắn - Yamauchi Hanao... kể cả gia quyến của hắn."
"Rõ."
Dặn thêm mấy câu, Tiêu Dật cúp máy.
Anh định sẵn vài đường lui: nhỡ có biến, có thể dùng Hắc Khi Hội lẫn người nhà hắn để uy hiếp Yamauchi Hanao.
Đối phó bọn Tiểu Quỷ Tử thì không cần câu nệ thủ đoạn.
Chúng dám giết một người Hoa Hạ, anh sẽ xóa sổ một phân bộ của chúng!
Sau đó anh lại gọi cho Bốn Mắt: "Lần ra chưa?"
"Chưa, khó lắm."
"Vậy khỏi tra nữa. Các cậu bay sang Đảo Quốc một chuyến."
"Giết ai? Thiên hoàng à?"
Bốn Mắt hơi phấn khích.
"Chưa chắc. Cứ qua trước, đợi lệnh tôi."
Tiêu Dật châm một điếu.
"Được, tôi báo ngay cho Ngân Hồ với mọi người. Dạo này ai nấy đều rảnh đến đau cả trứng."
"Rảnh đến đau trứng? Ngân Hồ có trứng à?"
"Ừm, cái đó thì chắc là không."
"Còn Yamauchi Hanao, chú ý theo dõi, xem có lần ra ở Trung Hải không."
"Ok."
Sắp xếp xong, Tiêu Dật vắt chân chữ ngũ, phì phèo nhả khói.
Chưa hết điếu đã có tin nhắn tới.
"Anh Dật ơi, anh đang làm gì thế?"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!