"Bộ đồ này của em đâu có rẻ? Mấy chục ngàn tệ chứ chẳng chơi? Còn vì em mà tặng cả đám tụi chị dây chuyền nữa."
"Cái váy này, chị chưa thấy bao giờ, để chị lên trang web xem thử."
Chị hai vừa nói vừa lấy điện thoại, vào trang web chính thức.
Hai phút sau, chị trợn tròn mắt: "Trời ơi, 188 nghìn tệ?"
"Cái gì 188 nghìn tệ?"
Chị tư hỏi.
"Bộ đồ của Đồng Tiểu á? Đắt đến thế?"
"Không phải cả bộ, là cái váy này. Hàng thủ công của bậc thầy, phiên bản giới hạn."
Chị hai kinh ngạc nói.
Chị tư và mấy người khác cũng sững sờ.
"Em cũng thấy đắt, không muốn nhận, mà anh Tiêu đã xé luôn mác rồi."
Đồng Tiểu khổ sở cười.
"Sau này em kiếm được tiền sẽ trả lại anh ấy."
"Đã là anh ấy mua cho em, thì cứ mặc đi, trả gì mà trả."
Chị hai vô cùng ngưỡng mộ, hạ giọng:
"Em Sáu, nghe chị một câu, nhất định phải giữ chặt lấy anh ấy. Có tiền lại còn đẹp trai, đừng để vuột mất."
"Chị hai, quan hệ giữa em với anh Tiêu rất trong sáng. Anh ấy nghèo hay giàu, dù bây giờ có là kẻ ăn mày đi nữa, cảm xúc của em dành cho anh ấy cũng không thay đổi."
Đồng Tiểu nghiêm túc nói.
"Không phải vì anh ấy có tiền lại đẹp trai mà em mới thế này thế kia."
"Chị hai, đừng có dạy hư em Sáu chứ. Đừng đem cái cách của chị áp vào em ấy."
Chị tư nói.
"Cách của chị thì làm sao? Chị chẳng phải cũng vì muốn tốt cho em Sáu à?"
Chị hai trừng mắt.
"Thôi nào, đừng cãi nữa. Em Sáu, các chị đều mong em hạnh phúc vui vẻ, hiểu không?"
Chị cả lên tiếng.
"Thích thì mạnh dạn lên, đừng để sau này hối tiếc."
"Em biết rồi."
Cạch.
Cửa mở, một hàng nhân viên phục vụ bước vào, tay bưng khay.
Từng món ăn được bày biện đẹp mắt lần lượt đặt lên bàn.
"Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện nhé."
Tiêu Dật đứng dậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!