Lọc Truyện

Nghịch Thế Chưởng Thiên Lục - Tần Hạo (FULL)

 

 Mây đen dày đặc trăm trượng xoáy vần trên không, sấm nổ ầm ầm. 

 Động tĩnh vang rền trên không Hoàng Phủ chấn động cả thành. 

 Hầu như mọi người đều ùa ra, ngước nhìn khoảng trời u tối vần vũ sấm chớp kia. 

 Vài kẻ nhát gan còn hoảng đến mức cuống cuồng chạy khỏi thành... 

 Có một người chắp tay sau lưng, từng bước đạp không bay lên. 

 "Là con rể!" 

 Người trong Hoàng Phủ kêu lên. 

 "Con rể định làm gì vậy?" 

 "Còn đám mây đen kia là sao?" 

 "Chẳng... chẳng lẽ là trời phạt?" 

 Chát! 

 Hoàng Hưng Diệu bị kinh động nên phải phá bế quan mà ra, nghe trong phủ có kẻ lắm mồm liền lao tới tát cho một bạt tai, quát: "Còn dám nói bậy nữa, đuổi khỏi Hoàng Phủ!" 

 "Tiểu nhân không dám nữa!" Tên hộ vệ quỳ sụp xuống, vội vàng nhận sai. 

 Hoàng Hưng Diệu không thèm để ý, vội bước như bay đến bên cạnh Hoàng Yên. 

 "Yên nhi, chuyện gì thế? Còn các vị đây là..." 

 Hoàng Yên nói: "Phu quân đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh, hiện đang độ Lôi kiếp. Nhưng chàng nói có thể vượt kiếp dễ dàng, không bảo chúng ta tránh đi, hẳn là không sao đâu, gia gia đừng lo. Còn mấy vị này là lão tổ Đằng Hoàng Ngọc, lão tổ Lục Thừa Phong, lão tổ Địch Tận..." 

 Miệng Hoàng Yên bình tĩnh giới thiệu, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào mây đen trên cao. 

 Mây đen đè sầm như muốn nghiền nát cả thành; uy áp từ trời khiến ai ở dưới cũng thấy một sức ép khó mà diễn tả. 

 Mắt Hoàng Hưng Diệu bỗng trợn lên, đồng tử co lại! 

 Lão tổ Tam Tông mà cũng đích thân đến nhà họ Hoàng! 

 Trước đây có nằm mơ ông ta cũng không dám nghĩ tới! 

 "Ha ha ha, không ngờ nhà họ Hoàng ta lại có vinh hạnh này! Mỗi lần được thơm lây nhờ cháu rể, lão phu lại không nhịn được mà muốn mắng tên Mạnh Nghĩa một tiếng đồ ngu!" Hoàng Hưng Diệu cười thầm toe toét. 

 Nếu không phải Mạnh Nghĩa thiển cận, tầm nhìn hạn hẹp, vinh quang này sao đến lượt nhà họ Hoàng? 

 "Lão phu Hoàng Hưng Diệu, bái kiến ba vị lão tổ." Ông cười hỷ hả, khom người hành lễ với Đằng Hoàng Ngọc cùng mọi người. 

 Đằng Hoàng Ngọc cười ha hả chúc mừng: "Lão gia Hoàng có phúc lắm. Nhà họ Hoàng sinh ra một vị cảnh giới Nguyên Anh, từ nay cửa nhà rạng rỡ, lại có linh quang phù hộ!" 

 Lục Thừa Phong cũng mỉm cười: "Phải đấy, chỉ chờ gia chủ Tề vượt kiếp thành công, lại có đạo vận giáng lâm, từ đó vận khí của nhà họ Hoàng sẽ lên như diều gặp gió, thế nổi dậy không ai cản nổi!" 

 Địch Tận nhếch miệng cười: "Chúc mừng lão gia. Dưới gối lão phu hiện có ba chắt trai, bốn chắt gái, còn chưa đính hôn. Nếu lão gia ưng ý, mấy đứa chắt gái của lão phu có thể gả thẳng cho đệ tử nhà họ Hoàng, chắt trai cũng có thể về ở rể, nhập vào nhà họ Hoàng." 

 Mặt Đằng Hoàng Ngọc và Lục Thừa Phong giật giật: lão Địch Tận này đúng là không biết xấu hổ? 

 Hoàng Hưng Diệu ngơ ngác như gà mắc tóc. 

 "Linh quang phù hộ? Đạo vận giáng xuống? Vận khí lên tận trời là sao?" 

 "Là sao nữa?" 

 Dĩ nhiên Hoàng Hưng Diệu chẳng rành mấy thứ này. 

 Ầm-- 

 Lúc này, trên trời bỗng nổ lên một tia sét đen, chém rách bầu trời lao thẳng xuống Tề Hạo. 

 "Kiếp Lôi màu đen? Sao lại là Kiếp Lôi màu đen?" 

 "Đúng đó, theo ghi chép, người độ Nguyên Anh chẳng phải chịu Lôi Ngân Luyện Linh hay sao? Sao đến lượt Tề Hạo lại thành lôi đen?" 

 Trên trời, nhìn tia lôi đen lao xuống như chớp, khóe môi Tề Hạo nhếch lên: "Kiếp này Lôi kiếp lại trực tiếp là Lôi Hắc Diệt ư? Tốt lắm. Không uổng ta chín lần tôi luyện đến cực hạn, dùng Cửu Chuyển Kim Đan mà hóa thành Nguyên Anh!" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận