Y tá vội đáp:
"Ngay vừa rồi, xe cấp cứu chở tới mười lăm đứa trẻ. Bọn trẻ đều hôn mê bất tỉnh, dấu hiệu sinh tồn cực kỳ yếu, hiện đã được đưa vào phòng cấp cứu!"
"Cái gì?" Sắc mặt Mã Văn Viễn liền thay đổi. "Mấy đứa nhỏ mắc bệnh gì?"
Các bác sĩ có mặt trong phòng họp cũng đồng loạt biến sắc, đồng loạt nhìn về phía y tá kia.
Y tá trả lời:
"Các bác sĩ đã tiến hành kiểm tra, nhưng hoàn toàn không tìm ra nguyên nhân. Có điều, hai bác sĩ nói rằng những đứa trẻ này rất có thể bị trúng độc, hơn nữa đều là cùng một loại độc!"
"Trúng độc?" Mã Văn Viễn nhíu mày. "Chúng ta đi xem!"
Nói dứt lời, ông lập tức dẫn theo một đám bác sĩ chủ trị rời khỏi phòng họp, vội vã chạy về phía phòng cấp cứu.
Lúc này, đèn trong phòng cấp cứu vẫn sáng trưng, hiển nhiên mười lăm đứa trẻ kia vẫn đang được cấp cứu. Người nhà của bọn trẻ thì đứng chật kín ngoài cửa, sốt ruột chờ đợi.
"Xin hãy cứu con tôi với!"
"Bác sĩ, chỉ cần cứu được con tôi, tốn bao nhiêu tiền tôi cũng chấp nhận!"
"Cầu xin các người đó!"
Người nhà của những đứa trẻ vừa thấy Mã Văn Viễn và các bác sĩ tới, liền nhao nhao khẩn cầu.
Mã Văn Viễn cất giọng trấn an:
"Mọi người yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức để cứu chữa cho con của các vị..."
"Xin tránh đường!" Ông còn chưa nói dứt câu, từ phía xa cuối hành lang đã vang lên tiếng hô gấp gáp.
Đám người Mã Văn Viễn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy từng chiếc giường cấp cứu được đẩy tới, trên mỗi chiếc giường đều nằm một đứa trẻ.
Mã Văn Viễn và các bác sĩ vội vàng bước lên đón.
"Những đứa trẻ này lại là chuyện gì nữa?" Mã Văn Viễn hỏi gấp một bác sĩ.
Vị bác sĩ kia đáp:
"Viện trưởng Mã, những đứa trẻ này có triệu chứng giống hệt bọn trẻ được đưa tới lúc nãy, dường như đều là bị trúng độc. Nhiệt độ cơ thể đều giảm mạnh, hệ miễn dịch bị phá hủy, hôn mê bất tỉnh, tình hình giống nhau một cách kỳ lạ. Nhưng rốt cuộc là chuyện gì, hiện giờ chúng tôi vẫn chưa rõ!"
Mã Văn Viễn nhíu chặt mày, hỏi:
"Đợt này đưa tới bao nhiêu đứa?"
"Mười đứa!" Vị bác sĩ đáp, rồi nói thêm: "Hơn nữa còn liên tục có trẻ được đưa lại đây!"
"Sao lại như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên lại có nhiều đứa trẻ xuất hiện cùng một loại triệu chứng như thế?"
Hai nắm tay Mã Văn Viễn siết chặt, sắc mặt trở nên vô cùng nặng nề.
Một bác sĩ nữ lo lắng nói:
"Viện trưởng Mã, bây giờ phòng cấp cứu không đủ, bác sĩ cũng không đủ, giường bệnh lại càng không đủ, phải làm sao đây?"
Mã Văn Viễn hít sâu mấy hơi, cố gắng để mình bình tĩnh lại.
Ông nhìn sang mấy bác sĩ, phân phó:
"Các anh lập tức liên hệ với những bệnh viện khác, bảo họ cử bác sĩ và y tá sang hỗ trợ. Đồng thời chuyển toàn bộ bệnh nhân triệu chứng nhẹ của bệnh viện chúng ta sang các bệnh viện khác, nhường hết giường bệnh lại cho bọn trẻ. Ngoài ra, gọi toàn bộ bác sĩ đang nghỉ phép trở lại bệnh viện ngay lập tức!"
"Rõ!" Vài bác sĩ gật đầu, vội vàng đi làm theo lời dặn của Mã Văn Viễn.
Trong mấy giờ kế tiếp, từng chiếc xe cấp cứu từ xa chạy tới, dừng trước cổng bệnh viện Nhân Dân.
Từng đứa trẻ được đẩy khỏi xe cấp cứu, số lượng trẻ được đưa đến ngày một nhiều. Vì giường bệnh không đủ, đại sảnh và hành lang đều phải kê kín giường.
Toàn bộ bệnh viện Nhân Dân chật cứng người, náo loạn vô cùng.
Đến tầm chiều muộn, trong phòng họp của bệnh viện Nhân Dân.
Mã Văn Viễn triệu tập mấy bác sĩ chủ chốt tới họp, bầu không khí trong phòng họp căng thẳng đến mức ngột ngạt.
Mã Văn Viễn trầm giọng:
"Mọi người nói thử xem, rốt cuộc những đứa trẻ này là tình huống gì?"
Một bác sĩ trung niên cau mày nói:
"Dựa theo kết quả kiểm tra, tạm thời có thể đưa ra kết luận sơ bộ: những đứa trẻ này rất có khả năng là bị trúng độc, rất có thể là một loại virus mới. Hiện tại chúng ta chỉ có thể duy trì các chỉ số sinh mệnh cho bọn trẻ, căn bản không có giải dược, cũng không biết phải bắt tay cứu chữa từ đâu."
Một bác sĩ nữ đeo kính gọng bạc lên tiếng:
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!