Lọc Truyện

Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)

 "Sao… sao có thể như vậy?" Thái Chính Hàng điên cuồng lắc đầu, hoàn toàn không dám tin cảnh tượng trước mắt là thật. 

 Những người khác của nhà họ Thái cũng ngơ ngác như tượng gỗ, mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run lẩy bẩy. 

 "Chạy mau!" Thái Nham Sam phản ứng lại đầu tiên, gầm to một tiếng, quay người định bỏ trốn. 

 Thái Chính Hàng và những người còn lại của nhà họ Thái cũng bừng tỉnh, chuẩn bị tẩu thoát cùng nhau. 

 Nhưng Giang Thừa Thiên đã không cho bọn chúng cơ hội nữa. Anh vung mạnh bàn tay, đánh ra một luồng nội lực! 

 Luồng nội lực đó bắn ra, giống như hóa thành từng lưỡi dao sắc bén, trong nháy mắt xuyên thủng thân thể Thái Chính Hàng và toàn bộ người nhà họ Thái! 

 "Mày…  mày diệt nhà họ Thái ta, Si Vưu Giáo tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!" Theo tiếng gầm cuối cùng vang lên, Thái Chính Hàng nặng nề ngã xuống đất, tắt thở mà chết. 

 Thái Nham Sam cùng những người khác của nhà họ Thái cũng lần lượt ngã xuống, hoàn toàn đứt hơi. 

 Đám hộ vệ còn lại của nhà họ Thái vốn cũng muốn bỏ chạy, nhưng đã bị người của tứ đại bang phái chém giết sạch sẽ. 

 "Chúng ta thắng rồi!" 

 "Giang tiên sinh uy vũ!" 

 "Giang tiên sinh vô địch thiên hạ!" 

 Đám người tứ đại bang phái đồng loạt khàn giọng gào lên, kích động vô cùng. 

 Giang Thừa Thiên lại không quá phấn khởi. Dù sao trong mắt anh, nhà họ Thái căn bản chẳng đáng là gì, thứ mà anh thật sự coi trọng là Si Vưu Giáo. 

 Vừa rồi anh đã phát hiện, ma trận Si Vưu này không hoàn chỉnh. Một ma trận Si Vưu hoàn chỉnh, uy lực chắc chắn còn khủng bố hơn rất nhiều. Nếu nhà họ Thái thật sự có quan hệ mật thiết với Si Vưu Giáo, vậy thì Si Vưu Giáo tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này. 

 "Anh Giang, đánh xong cả rồi, anh đang nghĩ gì thế?" Hoa Tăng và Tô Doanh bước tới. 

 Giang Thừa Thiên nói: "Tôi đang nghĩ, nếu bây giờ chúng ta đối đầu trực diện với Si Vưu Giáo, thì có mấy phần nắm chắc." 

 Nghe vậy, Tô Doanh và Hoa Tăng đều im lặng. Vừa rồi nếu không có Giang Thừa Thiên ở đây, bọn họ căn bản không thể nào ra khỏi đại trận, chỉ có một con đường chết. 

 Giang Thừa Thiên khẽ thở ra một hơi dài: "Chúng ta vẫn phải tiếp tục cố gắng nâng cao tu vi và thực lực. Tương lai, kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt sẽ ngày càng mạnh hơn." 

 Hoa Tăng nói: "Anh yên tâm đi, anh Giang, em tuyệt đối sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu!" 

 Tô Doanh nói: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, anh em chúng ta một lòng, thì không có cửa ải nào là không vượt qua được!" 

 "Được!" Giang Thừa Thiên vỗ mạnh vai Tô Doanh, cất tiếng cười sang sảng. 

 "Giang tiên sinh, chuyện ở đây cứ giao cho anh em chúng tôi xử lý. Hay là chúng ta đi làm vài ly, ăn mừng thắng lợi tối nay?" Bốn người Chu Việt Cường, Trần Đại Hùng, Huy Viên Vĩ và Lý Hán Nhật cùng nhau đi tới. 

 "Được." Giang Thừa Thiên gật đầu: "Nhưng trước khi đi uống rượu, tôi phải giúp anh em tôi và quản lý Ngô bọn họ trị thương đã." 

 Chu Việt Cường cười ha hả: "Không vấn đề, chúng tôi đợi ngài." 

 Sau đó, Giang Thừa Thiên liền dẫn Tô Doanh, Hoa Tăng và Ngô Diễm cùng mọi người quay vào sơn trang, giúp bọn họ trị thương. 

 Trị thương xong, nhóm Giang Thừa Thiên mới lên xe rời khỏi biệt thự Thái Gia. 

 Một bên khác, núi Thiên Lĩnh ở tỉnh Thiệu Châu. 

 Nơi đây khu rừng um tùm, cách biệt với thế giới bên ngoài. Sâu trong núi Thiên Lĩnh, từng ngọn núi cao liên miên bất tận, trên đỉnh núi xây dựng vô số kiến trúc cổ xưa, phía trên khắc đầy những hoa văn cổ đại. Đây chính là tổng đàn của Si Vưu Giáo. 

 Dù là ban đêm, vẫn có không ít đệ tử Si Vưu Giáo thân hình cường tráng đang tuần tra. 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận