Chẳng mấy chốc, đoàn người đã đi tới cửa Chính Dương Cung. Một đám cung nữ, thái giám vây quanh hai nữ tử mặc cung trang đi tới, dừng lại cách chỗ Dung Ly không xa.
Trong đó, một cô gái áo hồng tuổi còn trẻ tò mò nhìn Dung Ly:
"Ủa? Vị cô nương này trông lạ mặt nhỉ, sao lại đứng ở đây?"
Dung Ly còn chưa kịp mở miệng, cô gái áo lam đã vung khăn tay che miệng cười:
"Ta tưởng là ai, thì ra là Đoan Vương phi đại danh đỉnh đỉnh kia chứ!"
"À? Chính... Chính là vị Đoan Vương phi đó à?" Cô gái áo hồng bỗng tròn xoe mắt, ánh nhìn tò mò lúc nãy lập tức hóa thành khinh miệt - vị Vương phi này đúng là chẳng biết xấu hổ.
"Chứ còn gì nữa," cô gái áo lam nhìn Dung Ly như xem trò cười: "Đoan Vương phi chớ trách, Từ Quý Nhân chưa từng gặp người. Mỗi lần cung yến, Đoan Vương gia đều dẫn Nhu trắc phi vào cung, những người mới như bọn họ ấy mà, chỉ nghe qua chuyện về người thôi."
Cô gái áo lam cười càng đắc ý:
"Đoan Vương phi ngày thường chẳng mấy khi ra khỏi cửa, hôm nay sao lại nhớ vào cung thỉnh an vậy?"
"Mẫu hậu triệu kiến, tự nhiên bản cung phải đến." Hoàng cung vốn không phải nơi tranh hơn thua bằng mồm miệng. Dung Ly đã sớm biết sau khi vào cung ắt sẽ có người lôi chuyện cũ ra châm chọc mình, nên cũng chẳng để bụng. Dù sao về sau cũng chẳng có giao tình gì, bọn họ muốn nghĩ sao thì cứ nghĩ vậy.
Cô gái áo lam vốn tưởng Dung Ly tự mình vào cung thỉnh an, rồi bị Hoàng hậu phơi nắng ngoài cửa. Nào ngờ lại là được truyền triệu vào cung. Sắc mặt nàng ta liền khó coi, cũng mất luôn hứng trào phúng:
"Đã vậy, chúng ta không làm phiền Đoan Vương phi nữa."
Cô gái áo lam kéo cô gái áo hồng rời đi. Vốn dĩ họ định vào bái kiến Hoàng hậu, nhưng nhìn tình hình hiện tại lại thấy không thích hợp.
Khi bị kéo đi, cô gái áo hồng còn hiếu kỳ ngoái đầu nhìn Dung Ly một cái, rồi quay sang thì thầm to nhỏ với cô gái áo lam, không biết đang nói những gì.
"Bọn họ thật là quá đáng, chủ tử đừng để trong lòng." Tiểu Đào phồng má tức giận. Lời trong lời ngoài đều là bênh chủ tử, nhưng nàng lại chẳng làm được gì, sợ gây thêm phiền phức cho chủ tử mà thôi.
"Không sao," Dung Ly khẽ lắc đầu, ném cho Tiểu Đào một ánh mắt trấn an: "Nghe mấy câu nói mát mẻ cũng đâu rớt miếng thịt nào."
Dung Ly liếc nhìn về phía không xa, không biết có phải ảo giác của mình hay không, mà người qua lại trên con đường này dường như đã nhiều hơn lúc họ mới đến.
Dung Ly khẽ cười khinh một tiếng. Không ngờ đường đường mẫu nghi một nước cũng dùng tới thứ thủ đoạn tầm thường như vậy.
Sau hai tuần hương, vị thái giám lúc nãy vào thông báo mới bước ra:
"Đoan Vương phi, mời."
Dung Ly theo hắn vào đại điện, từ xa đã ngửi thấy mùi hương hoa nhàn nhạt. Trên cao là một phụ nhân mặc cung trang màu đỏ tươi thêu hoa phù dung và phượng hoàng, dung nhan được chăm sóc khéo léo nên khó nhìn ra tuổi thật, khí chất đoan trang lộng lẫy như mẫu đơn.
Lúc ấy bà ta nửa tựa trên ghế Thái Phi, cung nữ bên cạnh nhẹ nhàng phe phẩy quạt. Thái giám dẫn đường đưa Dung Ly vào xong thì khom lưng lui xuống. Cả đại điện im ắng, không nghe nổi một tiếng động.
"Thần thiếp Dung Ly, tham kiến mẫu hậu." Dung Ly khụy gối hành lễ.
Một lúc lâu trôi qua, người đàn bà trên cao vẫn im lặng, hoàn toàn không có ý cho nàng đứng dậy.
Ngay từ lúc phải chờ ngoài cổng cung, Dung Ly đã hiểu Hoàng hậu cố ý muốn cho mình mất mặt.
Tuy không rõ một người hiếm khi vào cung như nàng rốt cuộc đã chọc giận vị quốc mẫu này ở chỗ nào, nhưng một khi đối phương đã quyết tâm làm khó, nàng cũng chẳng việc gì phải tự mình dâng lên cho người ta bắt nạt.
Muốn dằn mặt cũng phải xem đối tượng là ai chứ?
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!