Bích Y nằm mơ cũng không ngờ sẽ thành ra như vậy. Nàng kìm không nổi tiếng thét chói tai. Chất lỏng sền sệt kia như phun thẳng vào tim nàng, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng lên, nồng đến mức khiến nàng buồn nôn.
Nàng liên tục đưa tay lau máu trên mặt, nào ngờ càng lau càng lem.
Môi Dung Ly lại mấp máy, nhưng tiếng hét của Bích Y đã lấn át. Hạ Hầu Hàm nhìn mà sốt ruột, sải bước tới trước mặt Bích Y: "Chát" một cái tát giáng thẳng lên mặt nàng.
Tiếng thét lập tức im bặt.
Bích Y run lẩy bẩy quỳ sụp xuống đất, không dám ngẩng đầu.
Hạ Hầu Hàm vốn định quở trách Bích Y, nào ngờ hai chữ rõ ràng bật ra từ miệng Dung Ly, hắn khựng lại tại chỗ, cả người như bị đóng đinh, không nhúc nhích nổi.
"Hưu... Hưu... Thư." Giọng Dung Ly yếu ớt đến gần như không nghe thấy, nhưng mấy người đều đứng quanh giường nên dĩ nhiên nghe rõ.
Bích Y không dám chần chừ lấy nửa khắc, vội vàng móc hưu thư trong ngực ra, hai tay giơ cao qua đầu, đưa về phía đầu giường của Dung Ly.
Tiểu Đào vội đoạt lấy, nhét vào trong ngực mình, sụt sịt nói với nàng: "Chủ tử yên tâm, hưu thư... Nô tỳ đã cầm trong tay rồi."
Dường như Dung Ly đã dùng cạn chút sức lực cuối cùng, nàng chậm rãi quay đầu nhìn sang Liễu Nhất.
Tiểu Đào trông thấy, vội gọi Liễu Nhất lại gần. Lúc này đôi môi khô nứt của Dung Ly lại khẽ động, nàng thều thào thêm hai chữ: "Về... Nhà."
Hạ Hầu Hàm chỉ cảm thấy mình như đang trần trụi đứng giữa trời băng đất tuyết.
Về nhà... Trong lòng Dung Ly, nơi này rốt cuộc chưa từng là nhà của nàng sao?
Liễu Nhất cung kính khom người: "Vâng."
Đầu óc Hạ Hầu Hàm đã hoàn toàn trống rỗng. Hắn như con rối đứt dây, cứng đờ đứng đó, trơ mắt nhìn Liễu Nhất bế Dung Ly đi ngang qua trước mặt mình.
Trên vạt áo trước ngực Dung Ly, vệt máu đỏ tươi đã thấm ướt cả một mảng, dòng máu như còn sống, đang hung hăng lan rộng, chói lóa đến mức đâm thẳng vào mắt Hạ Hầu Hàm. Tim hắn khựng lại một nhịp, cổ họng cũng như bị một bàn tay vô hình siết chặt, gần như không thở nổi.
Hạ Hầu Hàm khuỵu ngồi xuống đất, tuyệt vọng nhìn theo bóng lưng Liễu Nhất đi xa. Trong tầm mắt hắn chỉ còn lại một vạt áo khẽ lay động, ngoài ra chẳng còn gì nữa.
Từ nay về sau, hắn và Dung Ly, hoặc là âm dương cách biệt, hoặc là trở thành người dưng nước lã.
Mà đối với hắn, hai kết cục ấy chẳng khác gì nhau.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!