Dung Ly chỉ cảm thấy đại ca nhà mình… cứ như một tổng tài bá đạo bước ra từ truyện ngôn tình.
Tất cả mọi người đều dồn hết sự chú ý lên vết máu trên ngực nàng, chẳng ai để tâm đến phần từ cổ trở lên của nàng cả. (Mỗ Bảy: dưới cổ thì không cho viết, trên cổ các người lại không thèm nhìn, còn để người ta sống nữa không hả?!)
Dung Ly đầy đầu hắc tuyến. Không ai nhìn thấy đôi mắt trong trẻo chân thành của nàng sao? Nàng thật sự không sao mà!
"Ơ… cái đó…" Dung Ly cảm thấy mình rất cần phải giải thích một phen, dù sao ánh mắt mọi người lúc này cũng hơi đáng sợ, nàng sợ lát nữa khó mà khống chế nổi cục diện.
Nhưng trong phòng ồn ào loạn cả lên, chẳng ai nghe thấy tiếng nàng, lời nói nhỏ như muỗi vo ve chẳng lọt vào tai được mấy người. Dung Ly bình tĩnh hắng giọng một cái, sau đó vận hết khí lực toàn thân, quát to: "Ta không sao!"
Im lặng. Một sự im lặng có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Dung Ly thành công khiến tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình. Nàng liếc trái liếc phải, xoa xoa đôi tay, ngượng ngùng cười hì hì hai tiếng: "Ờm, cho ta nói hai câu được không?"
"Ly Nhi! Con tỉnh rồi! Mặt sao chẳng có chút huyết sắc nào hết? Còn bảo là không sao, con muốn làm nương tức chết à? Cái đồ Hạ Hầu Hàm trời đánh kia, lại dám đối xử với con gái ta như vậy!" Tạ Hàm ngồi xuống mép giường, ôm chặt con gái, khóc nghẹn vì đau lòng. Ly Nhi của bà, sắc mặt lại có thể tái nhợt đến mức này, trên ngực vẫn còn loang máu, vậy mà chỉ vì sợ bà lo lắng, lại mở miệng nói mình không sao.
"Tiểu muội, ta lập tức đi chém Hạ Hầu Hàm. Tên khốn đó thật quá đáng!" Dung Triết nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của nàng, càng không khống chế nổi cơn nóng giận. Bàn tay to xiết chặt bội kiếm bên hông, xoay người toan lao ra ngoài. Đây là bắt nạt người quá đáng, tưởng nhà họ Dung không có ai hay sao?!
"Nhị đệ chờ ta với. Điền Nam sắp vào mùa lũ, không biết Thánh Thượng sẽ phái vị Vương gia nào đi. Ta vào cung tìm phụ thân một chuyến." Dung Kính lại chậm rãi buông thêm một câu, nối gót theo sau Dung Triết chuẩn bị tiến cung. Dù sao Đoan Vương đã dám làm một, đừng trách hắn làm mười lăm. Việc cứu trợ nạn lũ ở Điền Nam vốn đã gian nan, hắn thừa cách khiến Thánh Thượng gật đầu. Tưởng nhà họ Dung dễ bắt nạt lắm sao?
Dung Ly dở khóc dở cười nhìn ba người trước mắt. Bảo vệ con nhà mình kiểu này… có hơi quá tay không?
Nhưng, nàng thích!
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!