"Nương, con muốn ăn Tiểu Thiên Tô do người làm."
Cơn giận của Tạ Hàm tan biến trong chớp mắt. Nhìn cô con gái đang làm nũng trong lòng, trái tim bà mềm ra hẳn, chỉ là nơi đáy lòng lại dâng lên chút chua xót.Ly Nhi bây giờ thật sự có thể nghĩ chu toàn mọi chuyện, phân tích rõ ràng đâu ra đó. Rốt cuộc ở Vương Phủ nàng đã trải qua những gì, mới trưởng thành đến mức này.
Bà mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc Dung Ly:
"Để Liễu Đại phu kê đơn cho con trước đã. Đợi con uống thuốc xong, nương lại làm cho con ăn, được không?"
Ly Nhi đã trở về Tướng Phủ, làm mẹ như bà tất nhiên phải hết lòng cưng chiều, che chở, không để nàng chịu thêm nửa phần ấm ức nào nữa.
"Được~" Dung Ly mắt cong cong cười đáp. Xem ra, cảm giác trở lại Tướng Phủ cũng không tệ, ít nhất ba người trước mắt vẫn đối xử tốt với nàng như trước.
Dung Kính và Dung Triết liếc nhau. Bọn họ đương nhiên hiểu ý của muội muội, nhưng muốn họ nuốt trôi cơn tức này, thực sự có chút khó cam lòng.
Tạ Hàm liếc hai người một cái ra hiệu: hiện tại Ly Nhi vẫn đang bị thương, mọi chuyện cứ nghe nàng trước, những việc khác để sau rồi tính.
Ba người bên cạnh rốt cuộc cũng thôi không nói chuyện vào cung hay đi tìm Hạ Hầu Hàm gây chuyện nữa, Dung Ly len lén thở phào. May là đều nghe nàng khuyên, nếu không thì chuyện này khó mà thu dọn cho êm.
Chỉ có điều, nàng vẫn chưa đoán được thái độ của phụ thân nguyên chủ sẽ thế nào.
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa đã vội vã bước vào một người. Trạc bốn mươi, miệng vuông môi dày, ria mép ngay ngắn, thân mặc quan bào màu rượu tía thêu hạc, dáng người nghiêm nghị, tướng mạo đường đường.
Dung Ly âm thầm tặc lưỡi, vị này chắc chính là người đứng đầu Tướng Phủ - Dung Thừa Tướng.
"Ly Nhi thế nào rồi? Sao ta lại nghe hạ nhân nói nó bị thương? Bị ở đâu? Nặng không? Có cần mời Thái y không?"
Ngay khi Dung Nguyên vừa vào phủ, người canh cổng đã đem hết chuyện Dung Ly trở về bẩm báo, đương nhiên cũng nhắc đến việc nàng bị thương.
Thành ra ông còn chưa kịp thay quan bào, đã vội vàng chạy thẳng đến sân vườn của con gái. Chưa bước vào phòng, một tràng câu hỏi dồn dập đã khiến Dung Ly sững cả người.
*Trời ạ, biết trả lời từ đâu đây?*
Đợi Dung Thừa Tướng vào phòng, ông nhìn thấy ngay cảnh Dung Ly nằm trong lòng phu nhân mình, giơ bàn tay nhỏ, mặt mày tái nhợt chào ông:
"Cha, người về rồi~"
Vào lúc này, làm nũng một chút vẫn là sách lược an toàn nhất.
"Ly Nhi, con làm sao…" Dung Nguyên đau lòng nhìn gương mặt trắng bệch và vết máu trên vạt áo nàng: "Có phải tên nhóc Hạ Hầu Hàm đó làm con bị thương không? Hắn chán sống rồi à, dám bắt nạt con gái ta như vậy?!"
Lửa giận trong lòng Dung Nguyên bùng lên. Đứa con gái ông nâng niu từ bé, thế mà lại trở về nhà trong bộ dạng này, Đoan Vương đúng là quá đáng lắm rồi!
Dung Ly không nhịn được thắp nến mặc niệm cho Hạ Hầu Hàm trong lòng. Nhìn cái nhân duyên của hắn này, trong nhà nàng chẳng có ai nói nổi được câu tốt cho hắn, hễ xảy ra chuyện là lập tức nghĩ ngay đến hắn.
Con người này, haiz…
"Cha, người bình tĩnh đã, nghe con nói."
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!