Vương Thải Nga hoảng hốt hét lên, hai tay liều mạng đẩy Vương Hải đã trèo hẳn lên người mình.
Vì uống rượu, mà Vương Thải Nga lại phản kháng kịch liệt, nhất thời Vương Hải vẫn chưa đắc thủ được.
Nhưng là đàn ông, sức lực rất lớn, chẳng mấy chốc gã đã chộp được hai tay chị, ấn chặt xuống đất.
"Thải Nga, em yên tâm, chỉ cần em theo anh, từ nay về sau anh nhất định sẽ đối xử tốt với em!" Vương Hải vừa nói vừa cúi người áp xuống.
"Cứu mạng với, cứu mạng với…"
Tâm thần đã bị sợ hãi chiếm trọn, lúc này phản ứng của Vương Thải Nga hoàn toàn là theo bản năng, liên tục né đầu, không cho Vương Hải hôn trúng.
Rất nhanh, chị cũng vùng được một bàn tay ra ngoài, điên cuồng cào cấu lên mặt gã, nhưng Vương Hải chẳng buồn để ý, chộp lấy cổ áo chị, mạnh tay kéo một cái, áo quần lập tức rách toạc.
"Ực…"
Nhìn cảnh trước mắt, mắt Vương Hải trợn tròn sắp rớt khỏi hốc, cả người hoàn toàn phát cuồng, chúi đầu xuống định ập lên.
"Vút…"
Đúng vào khoảnh khắc đó, một hòn đá bay đến, quét gãy mấy cây bắp rồi đập thẳng vào cái mông đang chổng cao của Vương Hải.
"Á…"
Lực đạo khủng khiếp kèm theo trong cú ném khiến cả người Vương Hải bị hất văng khỏi người Vương Thải Nga, lăn lông lốc ra ngoài.
Đám bắp xung quanh như bị một áp lực vô hình đè xuống, toàn bộ nghiêng hẳn về một phía.
Đợi bắp đứng thẳng lại, Sở Phong đã đứng cách đó chừng hai mét.
"Tiểu Phong!"
Vương Thải Nga kinh hô, cố gắng lồm cồm bò dậy, rồi vội lao đến bên cạnh anh, hoàn toàn quên mất áo quần trên người đã bị xé rách, từng mảng da thịt trắng như tuyết chói cả mắt.
"Chị, mặc tạm áo của em vào trước đã!"
Sở Phong hất tay một cái, cởi phăng chiếc áo trên người.
Lúc này Vương Thải Nga mới kịp phản ứng lại, ý thức được vài chỗ trên người đang lộ ra ngoài, vội vàng nhận lấy áo anh đưa, quay lưng lại rồi luống cuống mặc vào.
Vương Hải vẫn đang nằm sõng soài trên đất rên rỉ, cả cái mông máu me be bét.
Nhìn thấy Sở Phong từng bước đi tới, trong mắt gã đầy độc ác, không ngừng chửi rủa.
Miệng đúng là thối thật!
Sở Phong tung một cú đá, cả người Vương Hải như bao cát bị hất văng đi năm sáu mét, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, lẫn theo hai chiếc răng rơi lộp bộp xuống đất.
Dám tổn thương ân nhân cứu mạng của mình, đúng là chán sống.
Sát khí ngùn ngụt, Sở Phong bước đến gần, khom lưng bóp chặt cổ Vương Hải, xách thẳng gã lên.
Cảm giác nghẹt thở làm men say của Vương Hải tan biến sạch, đầu óc tỉnh táo lại.
Trong mắt gã lúc này tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
"Tiểu Phong, đừng… đừng giết anh ta, bố anh ta là trưởng thôn!"
Lời nhắc nhở run rẩy của Vương Thải Nga vang lên từ phía sau.
Bàn tay đang siết chặt của Sở Phong khựng lại, anh chợt nhớ đến ông trưởng thôn trông có vẻ thật thà chất phác, Vương Đại Na.
Ngày đầu tiên anh tỉnh lại, Vương Đại Na đã đến tận nhà thăm hỏi, muốn giúp anh liên lạc với người nhà, bộ dạng quan tâm không giống làm bộ.
Nghĩ tới điều này, tay Sở Phong lơi ra, ném phịch Vương Hải xuống đất.
Vương Hải nằm sấp xuống, thở dốc từng hơi hồng hộc.
"Chị định xử lý hắn thế nào?"
Sở Phong nhìn sang Vương Thải Nga, giao quyền quyết định cho chị, dù sao người vừa bị hại là chị.
Nhìn Vương Hải nằm sóng soài dưới đất, chật vật không tả nổi, thần sắc Vương Thải Nga vô cùng phức tạp.
Vợ của Vương Hải đã mất nhiều năm trước, từ đó gã bắt đầu để ý tới chị, ngày ngày lấy lòng, không ít lần giúp đỡ.
Bản thân cũng cô đơn lẻ bóng, không phải chị chưa từng nghĩ đến chuyện thôi thì hai người góp gạo thổi cơm chung sống tạm bợ qua ngày, nhưng rất nhanh chị phát hiện, bình thường không uống rượu thì thôi, hễ uống vào là Vương Hải lại đập phá, đánh người, dọa chị sợ xanh mặt, lập tức dập tắt ý nghĩ đó.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!