Cố Phàm bước vào căn biệt thự, nhìn cảnh tượng quen thuộc xung quanh, chỉ mới vài ngày trôi qua mà đã vật đổi sao dời.
"Anh rể, em không sao đâu, anh đừng lo."
Tô Nhược Tuyết gượng dậy cơ thể yếu ớt, nửa nằm nửa ngồi, ngọt ngào nói.
"Con bé ngốc này, còn đau không?"
Cố Phàm kiểm tra qua cơ thể của Tô Nhược Tuyết, sau khi xác định không có gì đáng ngại, anh nhìn vết máu đỏ tươi trước ngực cô ấy mà lòng đầy áy náy.
"Chẳng đau tí nào cả." Tô Nhược Tuyết giơ nắm đấm nhỏ nhắn lên trước mặt Cố Phàm: "Anh rể, em có phải rất lợi hại không!"
Cố Phàm dịu dàng đáp: "Ngoan, lợi hại lắm!"
"Đừng có ở đó mà mèo khóc chuột, giả vờ giả vịt nữa! Nếu không phải tại cậu, Nhược Tuyết đã chẳng bị thương!"
Lâm Đường chỉ tay vào mặt Cố Phàm mắng chửi: "Cũng may là Nhược Tuyết không sao, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu! Cái loại người như cậu đáng lẽ nên chết quách đi cho rảnh nợ, đỡ phải làm liên lụy đến gia đình chúng tôi!"
Ánh mắt Cố Phàm lạnh lùng quét qua.
"Mẹ, mẹ đừng nói anh rể như vậy." Tô Nhược Tuyết sốt ruột cản lời.
"Được rồi, được rồi! Nói thêm một lời với loại người này chỉ làm hạ thấp thân phận của mình thôi! Cố Phàm, người thì cậu cũng xem xong rồi, giờ có thể cút được rồi đấy!"
Lâm Đường chẳng thèm kiêng nể mà đuổi khách. Bà ấy vốn dĩ luôn coi thường Cố Phàm, cho rằng anh là đỉa đói bám chân hạc, trèo cao mới lấy được Tô Nhược Băng! Một tên du côn đầu đường xó chợ, sao có thể cưới được đứa con gái tổng tài cao quý của bà ấy cơ chứ!
"Hy Hy ngủ rồi, nếu không có việc gì nữa thì anh đi đi!" Giọng của Tô Nhược Băng cũng lạnh nhạt không kém.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!