Tô Nhược Băng nằm mơ cũng không ngờ tới, vừa bước chân vào phòng, đập vào mắt cô lại là cảnh tượng chấn động thế này!
“Sếp Tô! Tổng giám đốc Lâm! Tất cả đều là hiểu lầm thôi! Cố tiên sinh hoàn toàn trong sạch, Hội sở Thời Đại luôn kinh doanh uy tín, là doanh nghiệp kiểu mẫu của Giang Châu chúng ta! Chuyện này hoàn toàn là do có kẻ vu oan giá họa, hiện tại mọi thứ đã được điều tra rõ ràng rồi, xin hai vị cứ yên tâm!”
Trần Cửu vội vàng vớt vát, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho Diệp Thần.
Nếu không phải nể mặt Tập đoàn Diệp thị, ông ta đã bóp chết cái thằng oắt suýt nữa hại chết ông ta này từ lâu rồi!
Nghe Trần Cửu nói vậy, mặt Diệp Thần vặn vẹo đầy vẻ oán độc, nhưng anh ta cũng thừa hiểu hôm nay không cách nào đối phó nổi Cố Phàm nữa rồi! Anh ta chỉ đành tìm cơ hội khác!
Diệp Thần hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: “Nhược Băng, chúng ta đi thôi, anh không muốn ở lại cái nơi này thêm một khắc nào nữa!”
“Được, chúng ta đi!”
Tô Nhược Băng nhìn sang Cố Phàm, phát hiện ánh mắt của anh vẫn lạnh lùng như cũ, từ đầu đến cuối chẳng thèm ngó ngàng gì đến cô. Trong lòng cô bỗng dâng lên một ngọn lửa vô danh!
Tô Nhược Băng đỡ lấy Diệp Thần, hai người một trước một sau chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã, tôi đã cho phép các người đi chưa?” Đột nhiên, giọng nói của Cố Phàm vang lên.
Cố Phàm vừa lên tiếng, Hoàng Khải lập tức sải bước lao lên, đưa tay chặn đứng Diệp Thần và Tô Nhược Băng lại!
“Cố Phàm! Mày còn muốn cái gì nữa! Chẳng lẽ mày sỉ nhục tao thế này còn chưa đủ sao!” Diệp Thần nổi trận lôi đình, quay đầu lại trừng mắt nhìn Cố Phàm.
Cố Phàm cười giễu một tiếng: “Sao mới thế đã thẹn quá hóa giận rồi? Tôi vẫn thích cái vẻ ngông cuồng, không chịu khuất phục lúc trước của anh hơn đấy. Chẳng phải anh luôn mồm rêu rao muốn để tôi ngồi tù cả đời sao? Sao bây giờ lại cụp đuôi chạy đi như một con chó thế kia?”
Từng câu từng chữ như những lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim Diệp Thần!
Anh ta tức giận đến tím tái mặt mày, nhưng lúc này lại không dám bộc phát! Cảm giác sống không bằng chết vừa rồi, cả đời này anh ta không muốn trải qua thêm một lần nào nữa!
“Cố Phàm! Mày đừng có quá đáng!” Diệp Thần trầm giọng nói.
“Anh dẫn người tới vu khống tôi, muốn đẩy tôi vào chỗ chết, thế mà bây giờ lại bảo tôi quá đáng? Diệp Thần, chẳng lẽ anh không biết làm sai chuyện thì phải trả giá sao?”
“Thế này đi, anh quỳ xuống đây, nhận là mình sai rồi cầu xin tôi tha cho một lần, tôi sẽ để anh đi. Nếu không...”
Cố Phàm cười lạnh: “Nếu không, tôi nghĩ Cục trưởng Trần đây chắc chắn sẽ không bỏ qua cho loại tiểu nhân tung tin đồn nhảm, vu khống người khác như anh đâu! Ông thấy đúng không, Cục trưởng Trần?”
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!