Lọc Truyện

Sau Ly Hôn, Tôi Quyền Thế Ngập Trời - Cố Phàm

 

 "Không sai." 

 Cố Phàm bình thản nói: "Có một điểm tôi cần nói rõ trước, tôi chưa từng điều tra Sếp Sếp Vân, tối nay là lần đầu tiên tôi gặp cô. Chỉ là tôi có chút hiểu biết về thuật Vu Cổ. Chính vì vậy, ngay từ lần đầu nhìn thấy cô, tôi đã nghi ngờ cô bị trúng Vu Cổ. Sau đó, tôi mới mạo phạm lấy một sợi tóc của cô để xác nhận." 

 Vân Mị Nương nhìn chằm chằm Cố Phàm: "Cậu nói Tống Hào hạ độc tôi, có chứng cứ không?" 

 Tuy đã tin lời Cố Phàm đến bảy, tám phần, nhưng cô ta vẫn khó lòng chấp nhận việc Tống Hào muốn lấy mạng mình. 

 Phải biết rằng, nếu không có cô ta, Tống Hào bây giờ vẫn chỉ là một tên lưu manh chuyên lừa đảo nơi biên giới Vân Nam, chính cô ta đã cho anh ta địa vị và tất cả những gì anh ta đang có. 

 Là người thân duy nhất còn lại trên đời của cô ta, sao anh ta có thể lấy oán báo ân? 

 "Tống Hào đang tu luyện thuật Vu Cổ. Khí tức trên người anh ta gần như giống hệt khí tức trong cơ thể cô. Đó chính là chứng cứ." 

 Cố Phàm đáp. 

 "Tống Hào biết thuật Vu Cổ?" 

 Vân Mị Nương cau mày. 

 "Đúng vậy. Nhưng trình độ của anh ta quá nông cạn. Theo tôi, phía sau chuyện này còn có người khác thao túng, đây là một âm mưu mưu tài hại mạng được sắp đặt từ lâu. Tống Hào rất có thể chỉ là một quân cờ mà thôi." 

 Dựa trên quan sát của anh, Tống Hào chỉ mới hiểu chút kiến thức bề mặt về thuật Vu Cổ, thậm chí còn chưa thật sự nhập môn. Muốn điều khiển loại Vu Cổ đáng sợ này tuyệt đối không phải chuyện một kẻ nửa mùa như Tống Hào có thể làm được. 

 "Vì sao tôi phải tin cậu?" Vân Mị Nương khẽ nhíu mày. 

 Cố Phàm mỉm cười: "Ngoài việc tin tôi, Sếp Vân còn lựa chọn nào khác sao?" 

 Vân Mị Nương trầm mặc giây lát rồi đổi đề tài: "Nói đi. Cậu muốn điều kiện gì mới chịu chữa Vu Cổ cho tôi?" 

 Cố Phàm dựa người vào ghế: "Nếu không gặp được tôi, cô chắc chắn phải chết. Vậy theo cô, mạng của mình đáng giá bao nhiêu?" 

 Ánh mắt Vân Mị Nương lạnh xuống: "Cậu đang uy hiếp tôi?" 

 "Nếu cô cho là uy hiếp thì cứ xem như vậy. Nếu thấy không vui, cô có thể rời đi bất cứ lúc nào. Sếp Vân, mỗi người đều có số mệnh của riêng mình, mọi thứ đều có cái giá phải trả." 

 Trong lòng Vân Mị Nương chợt run lên. 

 Khoảnh khắc ấy, cô ta có cảm giác người đang ngồi trước mặt mình còn uy nghiêm hơn cả bản thân. 

 Sau một hồi suy nghĩ, đột nhiên Vân Mị Nương nở nụ cười mê hoặc, cô ta khẽ kéo cổ áo xuống, để lộ một khoảng da trắng như tuyết đầy quyến rũ. 

 "Khụ... khụ..." 

 Ngay cả Cố Phàm cũng không kịp đề phòng, ho sặc vài tiếng. 

 "Ha ha ha..." 

 Vân Mị Nương bật cười khanh khách, mọi vẻ lạnh lùng trên gương mặt đều biến mất. 

 Cô ta đứng dậy, đi đến bên cạnh Cố Phàm rồi ngồi xuống, hơi thở nóng bỏng phả nhẹ bên tai anh. 

 "Nghe nói Cố tiên sinh đã ly hôn với Tô Nhược Băng? Nếu đã vậy… hiện giờ cậu độc thân, tôi cũng độc thân. Cậu thấy giữa chúng ta có khả năng không?" 

 Thân thể mềm mại của cô ta gần như áp sát vào người Cố Phàm. 

 Từ một nữ tổng tài cao ngạo lạnh lùng, cô ta lập tức biến thành một mỹ nhân hồ ly mê hoặc lòng người, cho dù là Cố Phàm cũng cảm thấy hơi khó chống đỡ. 

 "Sếp Vân, chúng ta đang bàn điều kiện." 

 Cố Phàm nghiêm túc nói. 

 "Đúng vậy. Chúng ta đang bàn điều kiện, nhưng nếu bản thân tôi cũng thuộc về Cố tiên sinh… Vậy còn cần bàn điều kiện gì nữa sao?" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận