Lọc Truyện

Tà Long Xuất Ngục

 

 "Thương Long Chiến Thần!" 

 Giọng Đoan Mộc Hoằng đã run lên. 

 "Năm đó, đứa con trai duy nhất của Thương Long Chiến Thần mắc bệnh nan y, nguy kịch đến hấp hối." 

 "Thương Long Chiến Thần bỏ ra số tiền lớn, cầu xin Thái Huyền Y Thánh chữa bệnh cho con trai mình." 

 "Nhưng Thái Huyền Y Thánh không chỉ không chữa, lạnh lùng từ chối còn chưa đủ, ông ta còn buông lời độc địa." 

 "Nói rằng con trai Thương Long Chiến Thần chết cũng đáng!" 

 "Về sau, con trai Thương Long Chiến Thần chết vì bệnh." 

 "Thương Long Chiến Thần liền đổ hết tội lỗi lên đầu Thái Huyền Y Thánh." 

 "Mấy năm nay, hắn luôn bỏ tiền lớn truy tìm tung tích Thái Huyền Y Thánh!" 

 "Hơn nữa, Thương Long Chiến Thần còn thề rằng, đời này dù có lật trời tìm xuống tận hoàng tuyền cũng phải giết Thái Huyền Y Thánh!" 

 Đoan Mộc Hoằng nói một hơi cho hết. 

 Toàn thân anh ta đã đau đến tột độ, cơ bắp co rút, giật liên hồi. Nói xong, anh ta hụt hơi, ngay tại chỗ ngất lịm, bất tỉnh nhân sự. 

 "Thương Long Chiến Thần…" 

 Trong mắt Đoàn Linh Tiêu bắn ra một luồng hàn quang dữ dội. 

 Năm năm trước ở trong quân đội, danh tiếng Thương Long Chiến Thần đã vang như sấm. Là một trong Long Quốc Thập Đại Chiến Thần, hắn chiến lực ngập trời, chiến công hiển hách. Uy vọng trong quân cực sâu, thế lực lại càng rễ sâu cành lá. 

 Hơn nữa, hắn từng là cấp trên trực tiếp của Đoàn Linh Tiêu. 

 Nhưng Đoàn Linh Tiêu chẳng có lấy nửa phần thiện cảm với hắn. 

 Bởi trong một trận chiến biên giới nhằm vào Nam Việt, khi đó Đoàn Linh Tiêu đã dẫn một đội lính đặc nhiệm luồn sâu sau lưng địch để trinh sát kiêm tác chiến, gần như đã có thể bắn tỉa hạ gục chủ soái đối phương. 

 Vậy mà đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất, Thương Long Chiến Thần lại đột ngột hạ quân lệnh, ép Đoàn Linh Tiêu dẫn đội quay về theo đường cũ. 

 Chủ soái địch vì thế giữ được mạng. Còn trận ấy, quân ta tổn thất thảm trọng. 

 Sau đó, Thương Long Chiến Thần còn định đổ tội thất bại lên đầu Đoàn Linh Tiêu. Nhưng ngại Đoàn Linh Tiêu khi ấy công lao chói lọi, được lòng quân, lại thêm chứng cứ không đủ, chuyện này rốt cuộc cũng chìm xuồng. 

 Thương Long Chiến Thần cuối cùng vẫn không thể gán tội thất bại cho Đoàn Linh Tiêu. 

 Nhưng mối thù ấy… coi như đã kết. 

 "Nếu sư phụ ác nhân thứ năm thật sự là Thái Huyền Y Thánh, vậy không cứu con trai Thương Long Chiến Thần cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý." 

 Đoàn Linh Tiêu ngẫm một lát. 

 Còn Thương Long Chiến Thần ư? 

 Lần sau gặp lại, lấy đầu hắn là xong! 

 Đoàn Linh Tiêu cúi xuống nhìn Đoan Mộc Hoằng đang bất tỉnh, khẽ lắc đầu. Ngay sau đó, anh tung một cú đá! 

 Bùm! 

 Tim Đoan Mộc Hoằng nổ tung, mạng sống của anh ta bị kết liễu triệt để. 

 Rồi Đoàn Linh Tiêu bước tới bên Lý Đông Minh và Tào Mộng Trần. 

 Một người bị đánh trọng thương, một người bị độc dịch ăn mòn vào cơ thể, nội tạng suy kiệt. 

 "Thầy Linh… chắc tôi không qua nổi. Về sau không thể theo bên anh để nghe anh chỉ dạy nữa rồi…" 

 Giọng Tào Mộng Trần yếu ớt như gió tắt. Cậu ấy là thầy thuốc, hiểu rõ tình trạng của mình hơn ai hết, đương nhiên cũng cảm nhận được sinh cơ đang tuột đi từng chút một, nhanh đến đáng sợ. 

 Thân thể bị độc ăn mòn đã sớm nát bươm như tổ ong. Nãy giờ cậu ấy chỉ đang cố gắng gượng chống đỡ mà thôi. 

 "Ai nói em sẽ chết." 

 "Không những em không chết, mà từ nay về sau, em sẽ là đệ tử chính thức của tôi." 

 Đoàn Linh Tiêu thản nhiên nói. 

 "Đệ tử chính thức?" 

 Tào Mộng Trần nghe xong, mừng rỡ đến phát run. Dù cậu ấy luôn gọi Đoàn Linh Tiêu là thầy Linh, nhưng thật ra ngay cả đệ tử ký danh cũng chưa tính. 

 Vậy mà bây giờ lại được thu làm đệ tử chính thức, đúng là niềm vui từ trên trời rơi xuống. 

 Chỉ là sắc mặt cậu ấy nhanh chóng tối lại. 

 "Thầy Linh… trước khi chết mà được anh công nhận, tôi cũng mãn nguyện rồi!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận