"Để em xem nó có trong phòng không, nếu có thì hỏi luôn." Lâm Thanh Vi kéo tay Lý Thần An, dẫn anh lên tầng ba ký túc xá nữ.
Ký túc xá của Lâm Thanh Vi là phòng đôi cao cấp, bạn cùng phòng của cô tên là Tô Tuyết.
Dù sao Lâm Thanh Vi cũng là tiểu thư nhà họ Lâm, đối với người bình thường mà nói thì cô vừa có tiền vừa có thế, được hưởng đãi ngộ đặc biệt là chuyện rất bình thường. Đừng nói phòng đôi, đến phòng đơn cô cũng có thể ở. Chỉ là Lâm Thanh Vi thấy ở một mình hơi buồn, nên mới tìm thêm một người ở cùng cho đỡ vắng.
Cửa phòng lắp khóa thông minh. Lâm Thanh Vi nhấn chuông mấy lần mà chẳng ai ra mở.
Sau đó cô dùng vân tay mở cửa, bên trong quả nhiên không có ai, bạn cùng phòng Tô Tuyết chắc đã đi học rồi.
"Anh Thần An, bạn cùng phòng em không có ở đây. Anh vào trong ngồi một lát nhé, để em nhắn tin hỏi nó." Lâm Thanh Vi kéo tay anh, dẫn vào phòng.
"Anh Thần An, đây là giường của em, đây là bàn học của em, còn cái tủ quần áo này nữa…"
"Cái này là chậu hoa em trồng, không ngờ nó vẫn còn sống."
"Chắc là Tô Tuyết có giúp em chăm, chứ không là nó chết lâu rồi."
Lâm Thanh Vi kéo Lý Thần An đi một vòng tham quan ký túc xá, vô cùng phấn khởi, dường như đã quên mất chuyện phải hỏi Tô Tuyết xem gần đây Đại học Giang Đô có xảy ra chuyện lớn gì không.
Lý Thần An cũng rất nể mặt, đưa mắt đánh giá phòng của cô.
Ký túc xá sạch sẽ ngăn nắp, đồ đạc sắp xếp đâu vào đấy. Không gian không lớn, nhưng lại cho người ta cảm giác ấm áp, dễ chịu, còn phảng phất một mùi hương nhè nhẹ, vừa giống mùi nước hoa, lại vừa giống hương hoa.
"Anh Thần An, xin lỗi, em hơi bị kích động. Em cũng đã lâu rồi không về đây." Lâm Thanh Vi có chút ngượng ngùng.
Lý Thần An chỉ mỉm cười, chẳng hề để bụng.
Lâm Thanh Vi để anh ngồi xuống giường mình. Nhàn rỗi không có việc làm, Lý Thần An tiện tay cầm lấy một chiếc gối ôm hình chó con trên giường.
Lâm Thanh Vi cũng ngồi xuống cạnh anh, cầm điện thoại gõ tách tách, chắc là đang nhắn tin cho bạn cùng phòng Tô Tuyết.
"Tuyết Tuyết, cậu có đó không? (mặt dễ thương)"
Tin gửi đi còn chưa nóng máy thì đã được trả lời.
"Thanh Vi, cậu về trường rồi à? (mặt phấn khích)"
"Sao cậu biết? (mặt ngạc nhiên)"
"Bình thường cậu có bao giờ nhắn tin cho mình đâu, chắc chắn là về trường rồi mới chợt nhớ tới mình. (mặt buồn)"
"Không có mà, bình thường mình cũng nhớ cậu mà."
"Thật không đó?"
"Thật mà!"
"Tuyết Tuyết, khoảng thời gian mình không ở trường, có xảy ra chuyện lớn gì không?"
"Thanh Vi, trong trường mình có người nhảy lầu tính là chuyện lớn không?"
"Hơn nữa còn là ngay tòa bọn mình đang ở. Không chỉ một người nhảy lầu đâu, là hai người lận, vụ gần nhất vừa xảy ra hôm thứ sáu tuần rồi!"
"Nhà trường phong tỏa tin tức, trên diễn đàn trường không cho bàn tán, phát hiện bài viết là xóa ngay, còn có khả năng khóa luôn tài khoản. Dám đăng lên nền tảng khác, mà bị phát hiện là sinh viên trường mình, sẽ bị lấy bằng tốt nghiệp ra dọa, nên bên ngoài rất ít người biết chuyện."
"Á!"
Nhìn từng tin nhắn Tô Tuyết gửi tới, đôi mắt đẹp của Lâm Thanh Vi bỗng trừng lớn, cô bật thốt lên một tiếng kinh hô.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!