Lọc Truyện

Thái Cổ Hồng Mông Thể - Tiêu Nặc (FULL)

 Trên không trung như mở ra từng chiếc ô khổng lồ. Chúng đan xen thành lưới, phong tỏa cả bầu trời. 

 "Là 'đại trận Thụ Giới'!" Một thủ vệ kinh hô. 

 Ngay lập tức, tất cả đều quay nhìn "Yến Bắc Sơn" đứng sau lưng Yến Hưu. 

 Ai cũng biết, đại trận Thụ Giới chỉ có Thành chủ Yến Bắc Sơn mới khởi động được. Nhưng Yến Bắc Sơn đang ở đây, vậy rốt cuộc ai đã kích hoạt? 

 Chưa kịp hiểu chuyện gì, một rễ cây to như thùng nước bỗng chui lên từ phía sau "Yến Bắc Sơn", quấn chặt lấy hắn. 

 "Yến Bắc Sơn" mặt cắt không còn giọt máu, quay sang Yến Hưu: "Cứu… cứu ta…" 

 Yến Hưu còn chưa kịp động, rễ cây đã nhấc tên giả mạo lên không trung, rồi siết chặt từng vòng. 

 Bụp! 

 Sương máu nổ tung. "Yến Bắc Sơn" giả bị xoắn chết ngay trước mắt mọi người, thân thể vỡ nát tứ tung. 

 "Thành chủ?" Đám người kinh hãi. 

 Cả Phiêu Miểu Tông lẫn Thiên Cương Kiếm Tông đều chấn động. 

 Nhưng ngay giây sau, một giọng nói quen thuộc vang lên trong phủ Thành Chủ. 

 "Kẻ đó là giả mạo ta!" 

 Nghe giọng ấy, đám thủ vệ lập tức sáng mắt. 

 Là tiếng của thành chủ. 

 Trái lại, Yến Hưu thì hoảng đến tột độ. 

 Hắn thoát ra rồi? 

 Yến Bắc Sơn thật sự… đã ra được! 

 "Làm sao đây?" Yến Hưu rối loạn. Hắn vừa định quay người bỏ chạy, một bàn tay gỗ khổng lồ từ trên trời giáng xuống, ấn thẳng hắn nằm bẹp xuống đất. 

 Rầm! 

 Đá vụn bắn tung lên cao. Yến Hưu bị nhấc bổng lên, ngay sau đó từng cọc gỗ sắc nhọn tụ lại. 

 "Yến Hưu, ngươi dám cấu kết Thiên Cương Kiếm Tông phản bội ta…" 

 Giọng Yến Bắc Sơn uy nghiêm đến mức khiến Yến Hưu run như cầy sấy. Hắn cuống cuồng cầu xin, nhưng ngay giây sau, những cọc gỗ sắc nhọn xuyên qua khe ngón của bàn tay gỗ, đâm vào người hắn. Tiếng gào thét thảm thiết khiến người ta tê cả da đầu, máu phun ra như suối… 

 "A!" 

 "Thành chủ tha mạng!" 

 Nhìn Yến Hưu thê thảm, đám người Thiên Cương Kiếm Tông hoảng hốt. 

 Tiêu Dịch không nói một lời, lập tức quát Tiêu Anh và những kẻ khác: "Đi!" 

 Không do dự, đám người Thiên Cương Kiếm Tông rút lui nhanh chóng. Tiếng gào của Yến Hưu phía sau như roi quất, thúc chúng tăng tốc. 

 "Rốt cuộc là sao?" Tiêu Anh vừa chạy khỏi phủ Thành Chủ vừa hỏi Tiêu Dịch. 

 Tiêu Dịch trầm giọng chửi: "Hừ! Yến Hưu đúng là đồ phế vật, chút chuyện này cũng làm không xong." 

 Tiêu Anh nghiến răng: "Xem ra kế hoạch đoạt Thánh Thụ Thành vẫn thất bại." 

 Tiêu Dịch nheo mắt, mặt lạnh như sương: "Nhưng giết được nhiều người Phiêu Miểu Tông như vậy, về cũng có cái để báo cáo." 

 Nghĩ tới đó, Tiêu Anh bật cười, rồi lại nói: "Tiếc là chưa thấy Tiêu Nặc, thằng tạp chủng đó. Không thì còn báo thù cho Tiêu Bất Nhượng và Tiêu Đoạt!" 

 Nhắc tới Tiêu Nặc, ánh mắt Tiêu Dịch càng lạnh. 

 "Sau này có cơ hội thì giết hắn. Tạm để hắn sống thêm chút." 

 "Ừ. Ta nhất định sẽ tự tay hành hạ hắn chết. Còn con tiện nhân của Phiêu Miểu Tông nữa…" Tiêu Anh nói bằng giọng băng giá. 

 Nhưng đúng lúc ấy, trong bóng tối, một đạo đao quang xoáy tròn bất ngờ đánh tới. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận