Lọc Truyện

Thái Cổ Hồng Mông Thể - Tiêu Nặc (FULL)

 

 "Hít…!" 

 Trong phủ Thành Chủ, máu đã nhuộm đỏ như một bức tranh. 

 Tiêu Anh chết thảm. Cả người ả đã bị máu tươi dội lên đến không còn nhìn ra màu da. Ngay cả quyền kêu gào, ả cũng chẳng còn. 

 Trước kia ả đã đối xử với Âu Dương Dung và mấy đệ tử Phiêu Miểu Tông thế nào, giờ liền bị trả lại gấp bội. 

 "Ư… ư ư…" Trong cổ họng Tiêu Anh chỉ bật ra được tiếng rên nghẹn. Ả lúc này chẳng khác nào ác quỷ rách nát, đâu còn nửa phần kiêu căng ngang ngược ngày thường. 

 Từ nay ả không thể ức hiếp ai nữa. 

 Cũng không thể mắng chửi Tiêu Nặc nữa. 

 Tiêu Anh lảo đảo rồi ngã quỵ xuống đất, mặt mũi, tôn nghiêm đều bị giẫm nát. 

 Ở phía khác, Tiêu Dịch đã nổi giận đến cực hạn. 

 "Ngươi to gan thật! Dám đối xử với nàng như vậy! Dù có chết vạn lần cũng không rửa nổi tội…" 

 Tiêu Dịch gầm lên, thân hình run bần bật. Sát ý bùng vọt, linh năng trong cơ thể hắn bị ép vận chuyển đến mức tận cùng, không giữ lại chút nào. 

 "Rống…!" 

 Khí tức cuồng bạo dâng như triều. Một Ngọc Tượng do kiếm khí hóa thành bao trùm lấy Tiêu Dịch. 

 Ngay sau đó, bóng thú Ngọc Tượng khổng lồ biến đổi bằng tốc độ mắt thường cũng thấy được, ngưng tụ thành một đạo kiếm khí mênh mông. 

 Kiếm khí dài hơn chục mét, tựa một chiến thuyền phá băng không thể cản. Nó lao thẳng về phía Tiêu Nặc, muốn xuyên giết tại chỗ. 

 "Dù có liều cho kiếm thể tổn hại… ta cũng phải giết ngươi!" 

 "Ầm!" 

 Mắt Tiêu Dịch đỏ ngầu. Kiếm thức hắn tung ra rõ ràng là loại liều mạng "giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm". 

 Trên người hắn bùng lên ngọn lửa đỏ sẫm, kéo theo đạo kiếm khí đang lao tới cũng nhuộm thành đỏ sẫm. 

 "Chết đi!" 

 Đối mặt với đòn đánh phá nồi dìm thuyền ấy, trên mặt Tiêu Nặc không hề có một tia sợ hãi. 

 "Đó là lá bài tẩy cuối cùng ngươi giấu ư? Xem ra… cũng chẳng ra gì!" 

 Tiêu Nặc quát lạnh. Hắn hất tay ra ngoài, sau lưng bỗng hiện lên một con bạch hổ dữ tợn. 

 Đôi đồng tử hắn cuộn trào hung lệ. 

 "Ầm!" 

 Ngay sau đó, một luồng huyết khí cuồn cuộn lại nổ tung. 

 Huyết khí ấy đến từ linh châu Bạo Huyết. 

 Khí thế của Tiêu Nặc trong khoảnh khắc tăng vọt hơn năm lần. Con bạch hổ phía sau hắn cũng lập tức đỏ rực hai mắt, những hoa văn thú màu xanh lam trên thân đồng loạt biến thành những vệt huyết văn quỷ dị. 

 "Công pháp Minh Hổ Thương Hải!" 

 Tiêu Nặc quát lớn, rồi tung một quyền. 

 "Gào!" 

 Bạch hổ phủ đầy huyết văn lập tức xông ra. 

 Chấn động! 

 Chấn động! 

 Có linh châu Bạo Huyết gia trì, uy lực công pháp Minh Hổ Thương Hải lại một lần nữa vượt qua giới hạn. 

 Một bên là tiếng tượng ngâm long trời lở đất, một bên là tiếng hổ gầm rung chuyển sông núi. Hai luồng khí thế va vào nhau, như nước với lửa. 

 Ngay khoảnh khắc hai lực lượng chạm nhau, bạch hổ đầy huyết văn bỗng hóa thành một đạo quyền mang màu máu đáng sợ! 

 "Ầm-!" 

 Minh Hổ khí kình nghiền nát tất cả. Quyền mang đỏ máu trực tiếp đánh nổ đạo kiếm khí mênh mông kia. 

 "Rầm!" 

 Kiếm khí tan nát, mặt đất nứt toác. Nơi quyền mang quét qua, đá vụn bắn tung như mưa. 

 Sắc mặt Tiêu Dịch biến đổi dữ dội. 

 Đó là đòn hắn giấu đến tận cuối cùng. 

 Cũng là một chiêu hắn phải đánh đổi tổn thương căn cơ mới thi triển được. 

 Vậy mà… lại bị Tiêu Nặc một quyền đánh nổ. 

 Quyền mang đỏ máu quét sạch kiếm khí quanh người Tiêu Dịch. Phần lực còn lại nện thẳng lên thân hắn. 

 "Bịch!" 

 Một quyền ấy gần như khiến ngũ tạng lục phủ hắn lệch vị. 

 Một quyền ấy khiến toàn thân xương cốt hắn đau như nứt ra. 

 Luồng khí hùng hậu nổ tung trước mặt. Tiêu Dịch ngửa đầu phun máu, loạng choạng lùi lại. 

 "Keng!" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận