Lọc Truyện

Thái Cổ Hồng Mông Thể - Tiêu Nặc (FULL)

 

 Ai là gà? Ai mới là chó? 

 "Rào!" 

 Một luồng khí bụi vô hình hất tung vạt áo Tiêu Nặc. Hắn chẳng thèm quay đầu, chỉ lạnh lùng đáp trả bằng giọng mỉa mai. 

 Trong chớp mắt, bầu không khí trên Đăng Tiêu Đài bị kéo căng đến nghẹt thở. 

 "Hửm?" Hướng Kiếm Thanh khựng bước, khóe mắt liếc xéo kẻ phía sau. 

 Tiêu Nặc vẫn thản nhiên như không nghe thấy. Hắn cứ thế bước thẳng vào tháp Huyễn Yêu. 

 Đám đông trên Đăng Tiêu Đài bắt đầu xôn xao. 

 "Hay rồi, mùi thuốc súng nồng quá." 

 "Yên tâm đi, hắn không phá nổi kỷ lục của Hướng Kiếm Thanh đâu." 

 "Hướng Kiếm Thanh là ai chứ? Người được phó điện chủ điện Tuyệt Tiên để mắt. Ta nghe nói, chờ khảo hạch kết thúc hôm nay, hắn sẽ bái nhập dưới trướng phó điện chủ, thành đệ tử thân truyền." 

 "Ra vậy… Hôm nay Hướng Kiếm Thanh nhắm thẳng hạng nhất." 

 "Một tân nhân điện Niết Bàn thì lấy gì đấu với Hướng Kiếm Thanh?" 

 "…" 

 Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi. Dù ai cũng thấy Hướng Kiếm Thanh kiêu, nhưng hắn có tư cách để kiêu. 

 Còn Tiêu Nặc, tuy ở vòng khảo hạch đầu đã khiến người ta chấn động không nhỏ, nhưng đứng dưới ánh hào quang của Hướng Kiếm Thanh, hắn vẫn khó mà tạo thế. 

 Tháp Huyễn Yêu ngập trong huyết diễm tỏa ra uy thế sừng sững. Trên bức tường lớn, màn quang ảnh hiện cảnh bên trong. 

 Rất nhanh, Tiêu Nặc đã xuất hiện ở tầng một. 

 "Đến rồi, đến rồi… hắn bắt đầu xông tháp kìa." Từng ánh mắt dồn hết lên người Tiêu Nặc. 

 Hướng Kiếm Thanh không thèm ngoái lại. Trên môi hắn hiện một nụ cười lạnh khinh miệt: "Không cần… phí thời gian!" 

 Dứt lời, hắn sải bước rời đi. 

 Chưa đi được mấy bước, trên Đăng Tiêu Đài đã dậy lên một tràng kinh ngạc. 

 "Hắn đi thẳng lên tầng hai rồi." 

 "Hả? Sao lại thế? Hắn định bắt chước Hướng Kiếm Thanh à?" 

 "Có trò hay xem rồi." 

 "…" 

 Trong tháp Huyễn Yêu, Tiêu Nặc không hề ra tay. Hắn lách qua đòn đánh của thủ vệ tầng một, trực tiếp lên tầng hai. 

 Tầng hai là ảo cảnh sa địa. Đối mặt hai mươi thủ vệ, hắn vẫn không xuất thủ, chỉ dùng tốc độ nhanh nhất lao vào tầng ba. 

 Tiêu Nặc như đang sao chép y nguyên cách thông quan của Hướng Kiếm Thanh. 

 "Tiêu Nặc định dùng đúng một cách sao?" Lạc Ninh khó hiểu hỏi. 

 Lý Nhiên đứng cạnh nhíu mày, khẽ lắc đầu: "Không được đâu. Hướng Kiếm Thanh là cảnh giới Ngự Khí. Ngoài linh năng của Bích Tâm Linh Tinh tăng cường, 'kiếm thể Mộc Linh' của hắn cũng là mấu chốt. Người khác mà chơi kiểu này thì chắc chắn toi." 

 Quan Tưởng xoa hai bàn tay vào nhau, mặt nhăn như đau răng. 

 Nôn nóng thì nôn nóng, nhưng hắn vẫn không phủ định Tiêu Nặc. 

 "Ta tin tiểu sư đệ." 

 Không xa, Ngô Ngạo và Liệt Đào liếc nhau, ánh mắt đầy hoang mang. 

 Tin á? 

 Điên rồi sao? 

 … 

 Đỉnh Bắc Tích. 

 Quảng trường rộng lớn sôi trào như nước đổ dầu. Ngay cả bốn vị quan khảo hạch trên đài cao phía bắc cũng chăm chăm nhìn hình ảnh trong pháp cầu khổng lồ. 

 "Muốn thông quan theo cách của Hướng Kiếm Thanh… hắn không thấy mình quá ngây thơ sao?" Phó điện chủ điện Thái Hoa, Lâm Như Âm, lên tiếng. 

 Mặc Hóa Nguyên cười lạnh: "Đợi đến tầng sáu, hắn sẽ bị sáu mươi thủ vệ tháp Huyễn Yêu vây đánh đến chìm nghỉm." 

 Âu Dương Trưởng Lão nói ra suy nghĩ của mình: "Xem ra điện Niết Bàn muốn dựa vào một tân nhân để quay lại tầm mắt mọi người." 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận